Cô là như vậy, chẳng ai có thể ức hiếp được cô. Cô không cho phép điều đó xảy ra dù chỉ một lần. Cô không cần quan tâm người khác nhìn mình như thế nào, vì điều đó chẳng liên quan gì đến tâm trạng hay cảm xúc của cô. Có thể nói rằng, dù người khác bàn tán hay bôi nhọ, nó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của cô cả. Không bao giờ cô để mình chịu thiệt thòi vô lý – đó mới chính là bản chất con người cô.
Sau khi xuống xe buýt, cô cúi đầu nhìn định vị đi đến tiệm thú cưng nằm trong một con hẻm nhỏ. Tiệm trông có vẻ hơi vắng khách. Cô bước vào, không thấy bóng người liền lên tiếng:
"Xin chào, có ai không?"
"Ra liền đây!"
Chưa thấy người đâu nhưng cô đã nghe thấy tiếng bước chân và giọng nói gấp gáp vang lên. Một cô gái trông rất xinh xắn nhưng mang nét trưởng thành xuất hiện. Thấy cô đang đứng trước cửa, chị ấy liền làm động tác mời vào:
"Em gái cần chị giúp gì không?"
Cô gật đầu: "Tôi muốn mua thức ăn cho mèo."
Chị chủ tiệm lấy ra mấy túi thức ăn: "Đây là loại thức ăn dành cho mèo bán chạy nhất tiệm chị đấy."
Cô quan sát rồi gật đầu: "Vậy lấy cho em ba túi."
Cô lấy ví tiền ra đợi thanh toán. Cô gái cầm máy quét mã rồi hỏi thêm: "Em gái có muốn đăng ký hội viên không? Ở đây chị đang có chương trình khuyến mãi dành cho thú cưng đấy."
Cô lạnh nhạt lắc đầu, không nói gì thêm, nhanh chóng thanh toán rồi rời đi. Hôm nay cô về muộn hơn mọi khi, sợ bà ở nhà lo lắng nên phải rảo bước thật nhanh.
Vừa vào nhà, cô đã thấy bà đang bế mèo con trên đùi, cùng nhau xem tivi ở sofa. Có vẻ cô lo lắng hơi dư thừa rồi. Làm gì có ai lo lắng khi cô về trễ đâu, bà chỉ mải quan tâm đến thành viên mới vừa tròn một ngày tuổi này thôi. Cô bị "thất sủng" mất rồi...
"Bà ngoại, con về rồi." Cô bỏ túi thức ăn cho mèo lên bàn trước mặt bà rồi lùi lại vài bước để tránh dị ứng.
Bà thả mèo con xuống, mở túi ra xem rồi hỏi: "Tại sao con mua nhiều như vậy?"
Cô vừa rửa tay xong, đi về phía bàn ăn đã dọn sẵn: "Con không biết nó thích ăn gì nên mua nhiều loại khác nhau."
Bà cũng ngồi vào bàn, hỏi: "Con định đặt tên cho nó là gì?"
Cô lắc đầu: "Bà cứ đặt đi. Cũng chẳng phải con nuôi nó đâu, con chỉ nhặt nó về làm bạn với bà thôi."
Bà suy nghĩ một lát rồi nhìn cô: "Gọi là Meo Meo đi."
Cô gật đầu đồng ý rồi tập trung ăn cơm tối. Ăn xong, cô phụ bà dọn dẹp và rửa bát. Khi cô tắm xong đi ra, bà đã đợi sẵn ở sofa để bôi thuốc cho cô. Cô ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh bà, không gian yên tĩnh đến lạ.
"Ngày mai là khỏi hẳn rồi. Bà sẽ đem Meo Meo vào phòng khách nuôi, không cho nó chạy lung tung nữa." Bà đứng dậy thu dọn đồ đạc để dời chỗ cho mèo.
"Vậy con phụ bà." Cô định cầm lấy đồ chơi của Meo Meo thì bà cản lại, đẩy cô vào phòng: "Con học bài đi!"
Bà đóng cửa lại không cho cô kịp phản đối. Cô chỉ biết lắc đầu rồi quay về bàn học. Vừa làm xong bài tập, điện thoại cô bỗng phát sáng, hiển thị thông báo có tin nhắn mới.