MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm tháng nhớ emChương 7

Năm tháng nhớ em

Chương 7

673 từ · ~4 phút đọc

Đến khi kết thúc buổi tự học tối ở trường, cô thu dọn tập sách rất chậm so với các bạn. Tới khi dọn dẹp xong, cả lớp chỉ còn lại một mình cô.

Cô đi chậm hơn thường ngày, đợi cho các bạn ra khỏi cổng trường hết mới đi nhanh về phía lối ra. Cô vốn không muốn nghe những tiếng đùa giỡn, lại càng không muốn ai đó vô tình đụng trúng mình. Vì đã có vài lần xảy ra sự cố như vậy nên cô không thích đi chung với ai, lúc nào cũng chỉ đi một mình.

Diệp Tư Thần vừa đi nộp bài tập ở phòng giáo viên về, liền thấy bóng dáng cô độc của cô ở giữa sân trường. Anh tiến lại đi cạnh cô, lặng lẽ quan sát. Anh muốn nói chuyện nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, đành chọn cách im lặng.

Trong lúc đó, cô đang mải suy nghĩ xem có nên mua thức ăn cho mèo con hay không nên không hề phát hiện bên cạnh mình xuất hiện thêm một người. Khi tìm được cửa hàng thú cưng trên bản đồ, cô khẽ thốt lên: "Tại sao lại xa như vậy?"

Cô dừng lại, cúi đầu xem kỹ định vị. Diệp Tư Thần thấy cô đang bối rối xem bản đồ thì không kìm được mà bật cười. Nghe thấy tiếng cười trên đỉnh đầu, cô ngước mặt lên nhìn. Thấy nam sinh có đôi mắt đen lánh đang cười mình, cô liền nhăn mặt hỏi: "Cậu là ai? Tại sao lại cười tôi?"

Diệp Tư Thần thấy vẻ nhăn nhó khó hiểu của cô thì cũng thu hồi lại dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày. Anh chủ động giật lấy điện thoại trên tay cô, thao tác gì đó rồi trả lại trước khi cô kịp phản ứng.

"Đây là địa chỉ cửa hàng thú cưng gần đây nhất, chỉ mất 5 phút đi bộ từ trạm xe buýt." Anh giải thích.

Cô cúi đầu xem lại, đúng như anh nói, chỗ này rất gần và tiện đường về nhà. Cô chỉ nhìn anh một cái rồi đi thẳng về phía trạm xe buýt, không nói thêm lời nào. Diệp Tư Thần cũng lặng lẽ đi theo, chẳng mấy chốc cả hai đã ngồi trên xe.

Đang cúi đầu xem điện thoại, cô thấy có bóng người che mất tầm nhìn của mình. Ngước lên, cô thấy một cô gái trẻ mặc váy ôm sát, bụng hơi nhô ra đang nhìn mình chằm chằm.

Cô thắc mắc hỏi: "Có chuyện gì?"

Cô gái trẻ chỉ vào hình dán ưu tiên phụ nữ mang thai trên xe buýt, cao giọng: "Tôi đang mang thai."

Cô dựa lưng vào thành ghế, nhìn người phụ nữ rồi nhàn nhạt hỏi: "Liên quan gì đến tôi?"

Thấy cô không có ý định nhường ghế, người phụ nữ bắt đầu nhìn xung quanh, thấy mọi người đang chú ý liền dùng giọng đáng thương nói lớn: "Bạn học này, tôi đang mang thai, em có thể nhường ghế cho tôi được không?"

"Đúng rồi đó, em học sinh này nhường ghế cho bà bầu đi chứ!" Một người phụ nữ trung niên lên tiếng chỉ trích.

"Ở trường không dạy em phải ưu tiên bà bầu sao?"

"Chắc kiểu này ở trường học hành chẳng ra gì nên mới không biết chuyện cơ bản như vậy."

Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán, nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường.

"Vậy tại sao các người không nhường ghế đi, mà chỉ biết nói tôi?" Cô liếc nhìn từng người đang bàn tán về mình. "Còn nữa, chị nói chị mang thai mà lại có mùi bia trên người sao?"

Cô hít mũi ngửi rồi lạnh giọng hỏi thẳng cô gái kia. Người phụ nữ nghe vậy thì phản ứng rất nhanh: "Cô nói bậy gì vậy? Không nhường thì thôi chứ!"

"À vậy sao? Ai thích thì đi mà nhường, bà đây không nhường đấy." Cô nhếch mép cười, liếc nhìn những ánh mắt đang dồn về phía mình.