Sáng hôm sau cô vẫn bị cảm, những nốt mẩn đỏ đã đỡ hơn hôm qua nhiều nhưng vẫn còn rải rác trên cánh tay.
Bà bôi thuốc cho cô, nhìn cánh tay trắng noãn lại xuất hiện mấy chấm đỏ chi chít mà đau lòng nói: "Hay hôm nay con nghỉ một ngày đi."
"Không được, hôm nay đã bắt đầu buổi tự học tối rồi ạ." Cô lắc đầu với bà.
"Vậy con nhớ uống thuốc đúng giờ có biết không?" Bà đưa túi thuốc trên bàn cho cô.
"Con nhớ rồi. Bà ở nhà chơi với mèo con cho đỡ buồn nhé." Cô mỉm cười với bà rồi liếc nhìn mèo con đang đứng ở đằng xa. Có vẻ như nó biết mình không thể lại gần cô nên vừa thấy cô là nó liền chạy ra chỗ xa nhất.
Chào tạm biệt bà xong, cô đi ra trạm xe buýt thì vừa vặn xe chuẩn bị chạy. Vừa tới lớp, cô không cởi áo khoác ngay như thường ngày mà bắt đầu làm bài tập luôn. Trong lúc làm, cô cứ chà chà cánh tay rồi gãi cổ, cảm giác ngứa ngáy rất khó chịu nhưng cô chỉ biết âm thầm chịu đựng.
"Này, cậu làm sao vậy?"
Giang Yến đã thấy cô khác thường từ đầu buổi nên vẫn luôn quan sát. Đến giờ giải lao, thấy cổ và cánh tay cô nổi mẩn đỏ nhiều hơn lúc sáng, Giang Yến mới lo lắng hỏi han.
"Tôi đang bị bệnh." Cô vừa uống thuốc xong thì chậm rãi trả lời.
"Cậu có cần đi xuống phòng y tế không?" Giang Yến quan tâm hỏi.
"Cậu đừng lại gần tôi, có thể bị lây bệnh đấy." Cô né tránh khi thấy cánh tay Giang Yến định chạm vào mình.
"Bị bệnh mà còn đi học, muốn lây bệnh cho tụi này sao?" Lớp trưởng ngồi phía trên nghe thấy thì quay xuống, lộ vẻ ghét bỏ.
"Vậy tôi nghỉ ở nhà thì lớp trưởng có rảnh để đem bài tập với vở cho tôi mượn chép bài không?" Cô vừa khó chịu vì cơn ngứa, vừa chậm rãi hỏi ngược lại.
"Tôi đâu có rảnh làm mấy việc nhàm chán như vậy." Lớp trưởng bật cười mỉa mai.
"Vậy thì ngậm miệng lại." Cô lạnh lùng nhìn thẳng vào lớp trưởng.
"Giả vờ chăm chỉ không biết cho ai nhìn, hứ!" Lớp trưởng nói xong thì cũng quay người đi.
Lớp trưởng Hàn Ngọc vốn được gọi là hoa khôi học đường, nhận được rất nhiều thư tình từ nam sinh. Cô ta thường xuyên kiếm chuyện với Lam Chi chẳng qua là vì thấy Diệp Tư Thần luôn ngồi phía sau quan sát cô.
"Hay cậu xin nghỉ đi, mình sẽ đem bài tập và vở cho cậu chép." Giang Yến nhỏ giọng đề nghị.
"Không cần." Cô hít một hơi dài rồi trả lời.
"Tại sao cậu bị cảm mà lại nổi mẩn đỏ nhiều như vậy?"
"Chắc do thay đổi thời tiết nên bị như vậy thôi." Cô lạnh nhạt nói dối.
"Cậu cười gì vậy?" Trương Đông quay sang thấy Diệp Tư Thần bên cạnh đang nhìn hai người phía trên nói chuyện mà cười một cách kỳ lạ.
"Không có gì." Diệp Tư Thần thu hồi nụ cười rồi lắc đầu.
"Diệp Tư Thần là nam hay nữ vậy?" Cô bất ngờ quay qua hỏi Giang Yến.
"Hả? Là nam!" Giang Yến giật mình trước câu hỏi kỳ quặc đó.
Không chỉ Giang Yến mà hai người phía sau cũng sững sờ mất mấy giây.
"Tại sao cậu lại hỏi như vậy?" Trương Đông bật cười, rướn người lên bàn hỏi cô.
"Không có gì." Cô lắc đầu.
"Cậu không biết cậu ấy sao?" Giang Yến hỏi.
"Tại sao tôi phải biết cậu ta?" Cô nhăn mặt.
"Cậu ta là..."
"Không quan trọng." Cô nhanh chóng ngắt lời Giang Yến rồi cúi đầu làm bài tập.
Giang Yến thở dài rồi nhìn Diệp Tư Thần. Anh chàng ngồi phía sau đang đen mặt lại, giây trước còn mỉm cười mà giây sau đã tối sầm khi nghe cô nói "không quan trọng".