"Cậu... cậu ngang ngược!" Lớp trưởng nghe cô hỏi vậy liền đỏ mặt lắp bắp.
"Cậu hiểu tôi thật đó." Cô gật đầu tán thưởng lớp trưởng khi nghe câu nói đó.
"Hứ!" Lớp trưởng không nói lại được gì, liền dậm chân đi về chỗ ngồi.
Cô thấy gần đến giờ vào lớp thì dẹp tai nghe đi rồi bắt đầu làm tiếp bài tập. Cô biết nhà trường cấm học sinh đem theo thiết bị điện tử vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, nhưng cô tự tin mình không làm phiền đến ai hay để giảm sút thành tích nên vẫn làm theo ý mình.
Cả ngày hôm nay trôi qua rất yên tĩnh. Bạn cùng bàn cô rất hiểu chuyện và nghe lời, không bắt chuyện với cô. Như vậy rất tốt, sẽ không có ai làm phiền cô cả. Trước khi tan học, thầy giáo thông báo chỉ còn một tuần nữa là tới kỳ thi giữa kỳ, nên bắt đầu từ ngày mai cả lớp sẽ có thêm buổi tự học vào buổi tối.
Lúc đi về, cô vừa đeo tai nghe vừa nhìn bảng thông báo để xem bảng điểm của kỳ thi trước.
"Diệp Tư Thần, 532 điểm, đứng nhất khối. Cũng cao đấy chứ." Cô nhìn điểm số đứng đầu rồi khẽ lẩm bẩm.
Cô đi về phía bến xe buýt. Vừa lên xe thì trời liền đổ mưa, cô nhìn ra cửa kính thấy những giọt nước đọng lại, khẽ đưa tay chạm vào, ánh mắt đượm buồn. Lúc trước khi trời mưa, ba mẹ thường điện thoại về nhà dặn dò cô cẩn thận. Dù công việc bác sĩ của ba mẹ rất bận rộn nhưng chưa bao giờ họ quên quan tâm cô. Dù đôi khi cô có giận dỗi vì họ quá bận, nhưng cô vẫn hiểu họ yêu thương cô rất nhiều.
Cô vừa xuống trạm thì trời vẫn mưa rất lớn. Chỗ cô đứng không đủ che chắn nên chỉ một lát đã bị ướt, cô quyết định đội mưa chạy về nhà. Diệp Tư Thần cũng xuống cùng chuyến xe, thấy cô định chạy đi liền nhàn nhạt lên tiếng: "Này, mưa lớn lắm đấy."
"Ừ." Cô nhìn người con trai cao hơn mình một cái đầu đang đứng cạnh bên. Thấy anh không nói thêm gì, cô liền bước ra khỏi chỗ trú, hướng về phía đường về nhà.
Cô đi rất chậm, không có ý định chạy nhanh, chỉ thất thần bước đi mặc kệ màn mưa xối xả.
"Meo... meo..."
Tiếng mèo kêu rất lớn ở ngay gần đó. Cô tiến lại gốc cây thì thấy một con mèo nhỏ bám đầy bùn đất đang nhìn cô đầy đáng thương. Cô quan sát một lát rồi lấy khẩu trang trong túi ra đeo vào, từ từ lại gần vuốt ve nó. Lớp lông trắng tinh dần lộ ra sau khi đất cát bị nước mưa cuốn trôi.
"Được rồi, mày nằm im đi, tao kiếm chỗ trú mưa cho mày." Cô vừa ẵm nó lên vừa vỗ về khi nó đang cự quậy.
"Hắt xì!" Cô né nó ra xa vài giây rồi đi nhanh về phía mái hiên phía trước.
"Hắt xì! Hắt xì!" Vừa thả nó xuống, cô liền hắt xì liên tục. Cô ngồi xuống giữ một khoảng cách với nó rồi nói: "Tao bị dị ứng với lông của mày nên không thể đem mày về nhà được đâu." Nói đoạn, cô lại tiếp tục hắt xì.
"Meo meo..." Con mèo kêu lên như thể không hiểu cô đang nói gì.
Cô định rời đi thì thấy tay đã bắt đầu nổi mẩn đỏ và rất ngứa, nhưng cô không dám chạm vào. Diệp Tư Thần đứng từ xa quan sát, thấy cô đứng dưới mưa nhìn bàn tay nổi mẩn rồi lại nhìn mèo con một cách bất lực. Từ lúc cô đội mưa đi, anh đã lặng lẽ theo sau. Thấy cô dị ứng lông mèo mà vẫn cố giúp nó trú mưa, anh cảm thấy rất ngạc nhiên trước hành động này.
Cô lấy điện thoại gọi cho bà ngoại. Ngay khi có người bắt máy, cô liền hỏi: "Bà có muốn nuôi mèo cho đỡ chán không ạ?"
"Cũng được, nhưng chẳng phải con bị dị ứng sao?" Bà kinh ngạc hỏi lại.
"Không có gì ạ." Cô nói xong liền cúp máy.
"Haiz..." Cô nhìn mèo con rồi thở dài, cởi chiếc áo khoác ra đặt mèo con vào trong, nắm chặt hai tay áo rồi xách nó lên: "Nằm yên, về nhà với tao."
Cô cứ thế xách mèo con đi về trong tiếng hắt xì liên tục. Diệp Tư Thần đi phía sau, nhìn hành động của cô mà khẽ mỉm cười. Anh theo cô đến tận đầu hẻm rồi mới quay đầu đi hướng ngược lại.
"Bà ngoại, con về rồi." Cô thay giày rồi lên tiếng.
"Ở đâu ra con mèo vậy? Trời đất, sao con lại ướt sũng thành ra thế này!" Bà đón lấy con mèo rồi xót xa nhìn cháu.
"Con đi tắm trước." Cô nhanh chóng vào nhà tắm.
Tầm nửa tiếng sau, cô bước ra thì thấy con mèo trắng đã nằm ngủ ngoan ở góc nhà. Cô khẽ lắc đầu nhìn nó.
"Con nhìn xem tay con thành ra thế này rồi." Bà kéo cô ngồi xuống sofa, vừa bôi thuốc vừa cằn nhằn.
"Không sao cả, bôi thuốc là ngày mai khỏi thôi ạ." Cô cười nhạt nhìn bà.