MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm tháng nhớ emChương 4

Năm tháng nhớ em

Chương 4

695 từ · ~4 phút đọc

"Hôm nay chẳng phải bà nói đi dự lễ gì sao?" Cô vừa gắp thức ăn cho bà vừa hỏi.

"Đi rồi, nhưng bà tranh thủ về sớm nấu cơm cho con." Bà ngoại cũng gắp thức ăn vào bát cho cô.

Hôm nay là ngày kỷ niệm 85 năm thành lập trường Đại học A, cũng là ngôi trường cũ bà đã giảng dạy hơn 20 năm. Bà vừa nghỉ hưu năm nay để ở nhà dưỡng già và chăm sóc cho đứa cháu gái này.

Vì hôm nay là ngày đầu tiên cô đến trường mới nên bà tranh thủ về sớm để nấu ăn và hỏi han xem tình hình học tập thế nào, có làm quen được bạn mới hay không. Nhưng nghe cô chỉ trả lời "rất tốt", "không có" với vẻ mặt không chút cảm xúc, bà cũng không nỡ hỏi gì thêm.

Bà còn nhớ rõ cái ngày hay tin con gái và con rể xảy ra chuyện, bà đã vội vã mua vé máy bay nhưng khi về đến nơi vẫn trễ 5 tiếng, không kịp nhìn mặt con gái lần cuối. Lúc đó, con bé ngồi cạnh linh cửu của mẹ mình, không hề rơi một giọt nước mắt nào, chỉ gọi bà đúng một tiếng "Bà ngoại" rồi lại lặng im. Ngày hôm sau, khi tang lễ hoàn tất, con bé lập tức đến đồn cảnh sát hỏi han tình hình của người ba đang mất tích. Suốt thời gian đó, bà chưa từng thấy con bé khóc.

Thế nhưng, lúc về nhà, câu đầu tiên con bé nói là: "Từ nay con sẽ không có ngày sinh nhật nữa." Nói xong, con bé khóc rất lâu, khóc đến mức thiếp đi lúc nào không hay. Những đêm sau đó, bà đều thấy con bé trốn trong phòng khóc một mình. Bà không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng ngoài cửa khóc theo cháu.

Sau đó bà đã bàn bạc đón cô lên ở cùng. Sau vài tháng, cô cũng đồng ý, nhưng bà nhận ra cháu mình không còn nụ cười tươi như lúc trước. Thay vào đó là một khuôn mặt bình thản đến lạ lùng, như thể đã biến thành một người khác. Bà đau lòng cho cháu gái nhưng cũng chẳng biết làm cách nào hơn.

Sáng ngày hôm sau, cô dậy sớm định đi mua đồ ăn sáng cho hai bà cháu, nhưng vừa ra khỏi phòng đã thấy bà đang loay hoay trong bếp. Cô tiến lại gần thấy bà đang nấu mì trứng, liền nhanh tay bưng bát mì ra bàn rồi hỏi: "Sao bà không ngủ thêm lát nữa? Vẫn còn sớm mà."

Bà ngồi xuống đối diện cô, nở nụ cười hiền hậu: "Bà sợ cháu dậy muộn không kịp ăn sáng nên bà dậy nấu cho cháu."

Cô thở dài bất lực: "Bà cứ ngủ trễ cũng không sao cả, con sẽ dậy sớm làm đồ ăn rồi gọi bà dậy ăn chung mà."

"Bà biết rồi." Bà chỉ mỉm cười nói.

"Con đi học đây." Ăn xong, cô đứng dậy lấy ba lô.

"Đi đường cẩn thận nhé!" Bà tiễn cô ra cửa dặn dò.

"Ơ, đó chẳng phải Lam Chi sao?" Giang Yến vừa ra khỏi cổng khu nhà thì thấy bóng dáng quen thuộc lướt qua.

"Ừ." Diệp Tư Thần gật đầu.

"Trùng hợp như vậy sao?" Trương Đông cũng không ngờ ba người bọn họ lại đi chung đường đến trường với cô như thế.

Cô vừa đi vừa đeo tai nghe nên không hề biết có ba người đang đi theo phía sau. Ngay cả khi vào lớp, cô vẫn giữ thói quen vừa nghe nhạc vừa làm bài tập.

"Này!" Lớp trưởng thấy cô đeo tai nghe thì lộ vẻ khó chịu, đi lại gõ mạnh hai cái xuống bàn.

"Có chuyện gì?" Cô tháo tai nghe ra, ngước mặt nhàn nhạt hỏi.

"Trong trường cấm mang theo thiết bị điện tử." Lớp trưởng bực dọc nói.

"Tôi biết." Cô gật đầu.

"Vậy tại sao cậu vẫn mang cái này đến trường?" Lớp trưởng chỉ tay vào cái tai nghe hỏi.

"Tôi làm ảnh hưởng tới cậu hay tới lớp học sao?" Cô không trả lời mà hỏi ngược lại.