"Reng... reng..."
Tiếng chuông vang lên, tất cả mọi việc đều dừng lại, từ giáo viên cho đến học sinh.
"Lam Chi, đi về thôi!" Giang Yến kéo cô đứng dậy khỏi ghế, nhưng cô chỉ đứng bất động, nhìn chằm chằm vào cánh tay đang kéo mình rồi lạnh giọng: "Buông tay."
"Mình xin lỗi..." Giang Yến thấy phản ứng của cô còn lạnh lùng hơn buổi trưa thì liền hoảng loạn buông tay ra.
"Cậu làm gì mà hung dữ với cậu ấy như vậy?" Trương Đông nhìn không nổi điệu bộ như sư tử của cô, liền kéo Giang Yến về phía mình.
Thấy cô lấy khăn giấy ra lau rất kỹ chỗ vừa bị Giang Yến nắm, Trương Đông tiến thêm một bước, gắt lên: "Cậu làm vậy là có ý gì hả?"
Cậu ta giật lấy tờ khăn giấy trong tay cô rồi ném vào thùng rác.
"Tôi với các người không hợp làm bạn." Cô chỉ lạnh nhạt trả lời.
"Chắc anh đây thiếu bạn lắm sao? Chỉ vì Tiểu Giang thấy cô là bạn cùng bàn nên mới muốn làm bạn thôi." Trương Đông hờ hững đáp.
"Vậy sao?" Cô liếc nhẹ về phía Giang Yến.
"Đúng vậy, đúng vậy!" Giang Yến thấy cô nhìn mình thì liền gật đầu lia lịa theo phản xạ.
"Vậy thì không cần thiết. Các người cứ xem tôi như không khí là được, không cần quan tâm đến tôi." Cô nhìn ba người đang đứng trước mặt, lạnh lùng lên tiếng.
Nói xong, cô nhanh bước đi ra khỏi lớp, để mặc ba người họ phía sau còn chưa kịp phản ứng. Coi là không khí sao? Nhưng khí thế cậu ấy tỏa ra rất đáng sợ, thậm chí còn áp lực hơn cả anh Diệp của họ nữa.
"Đi thôi." Diệp Tư Thần – người nãy giờ vẫn im lặng xem kịch – lúc này mới từ từ rời khỏi lớp.
Diệp Tư Thần có khuôn mặt rất thu hút, đi đến đâu cũng có người quay đầu nhìn, nhất là đôi mắt rất sáng. Ngay từ ngày đầu tiên đến đây, anh đã được xem là nam thần của trường: vừa đẹp trai, học giỏi lại chơi thể thao hay. Anh nhận được không biết bao nhiêu thư tình, nhưng đa số đều qua tay Giang Yến. Bởi lẽ, không ai dám đưa trực tiếp trước mặt anh vì ngại, và cũng vì sợ cái nhìn lạnh lùng rồi bỏ đi của anh sẽ làm họ mất mặt.
"Từ nay về sau cậu đừng nói chuyện với cậu ta nữa!" Trương Đông vừa kéo Giang Yến đuổi theo Diệp Tư Thần, vừa giận dỗi lên tiếng.
"Biết rồi..." Giang Yến cúi đầu buồn bã.
"Tại sao cậu lại muốn làm bạn với cậu ta?" Diệp Tư Thần thắc mắc, vì từ trước đến nay Giang Yến ít khi chủ động kết bạn như vậy.
"Vì mình thấy cậu ấy rất đẹp, đó chỉ là một phần thôi..." Giang Yến giật tay ra khỏi Trương Đông, đi cạnh Diệp Tư Thần.
"Còn phần gì nữa?" Trương Đông hỏi.
"Vì buổi trưa ở trước cửa phòng giáo viên, mình vô tình nghe thấy cậu ấy nói chỉ ở với bà ngoại, nên mình muốn làm bạn với cậu ấy." Giang Yến giải thích.
Hai người còn lại nghe vậy thì im lặng. Cả ba đều ở gần nhau nên thường đi chung đường về. Giang Yến và Diệp Tư Thần là anh em họ, còn Trương Đông là hàng xóm đối diện nhà Giang Yến từ nhỏ.
"Bà ngoại, con về rồi!"
Vừa bước vào cửa, ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức bay ra từ bếp, cô liền nhanh chóng thay giày rồi chạy vào ôm chầm lấy bà.
"Đi rửa tay đi rồi ra ăn cơm." Bà ngoại mỉm cười, vỗ nhẹ vào tay cô.