MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm tháng nhớ emChương 12

Năm tháng nhớ em

Chương 12

623 từ · ~4 phút đọc

Sau khi ra khỏi sân bay ở thành phố X vào giữa trưa, giữa đám người đông đúc đang đợi người thân, cô liếc mắt đã thấy bóng dáng một nam sinh cao gầy. Khuôn mặt cậu ta khá nhợt nhạt, lộ vẻ mệt mỏi tích tụ lâu ngày nhưng vẫn không mất đi vẻ thanh tú vốn có.

Cô nhanh bước đi lại chỗ nam sinh ấy. Không ai khác chính là Nguyễn Hạo – người mà cô muốn đánh nhất kể từ khi nhận được tin dữ.

Vừa đến gần, cô liền tung một đấm mạnh lên khuôn mặt thanh tú kia. Hai tay cô nắm chặt cổ áo, kéo cả khuôn mặt cậu ta ngang tầm nhìn của mình, lạnh lùng chất vấn:

"Tại sao cậu ấy lại phát bệnh đột ngột như vậy?"

Nguyễn Hạo bị đánh nhưng không hề tức giận, ngược lại còn rất bình tĩnh hỏi: "Hết tức giận rồi sao?"

Cô nghe vậy liền bồi thêm hai đấm vào bụng khiến cậu ta phải lùi lại mấy bước, ôm bụng nhìn chằm chằm cô: "Hết tức giận rồi thì lên xe."

Cô không nói lời nào, dứt khoát mở cửa lên chiếc xe đang đậu ven đường. Nguyễn Hạo cũng lặng lẽ theo sau. Cậu nhàn nhạt ra lệnh cho tài xế: "Tới bệnh viện."

Cô liếc nhìn Nguyễn Hạo rồi lên tiếng: "Tôi đã nhờ bà liên lạc với bác sĩ rồi."

Nguyễn Hạo gật đầu, nhìn cô trả lời: "Sau khi cậu đi được mấy ngày thì nhà cậu ấy phá sản. Ba mẹ cậu ấy bán hết nhà cửa, xe cộ để trả nợ rồi bỏ đi nước ngoài. Cậu ấy hay tin xong thì phát bệnh tới hiện tại."

Cô sững sờ vài giây, giọng nói lạnh nhạt pha chút trách móc: "Tại sao lúc đó cậu không liên lạc với tôi?"

"Cậu ấy không cho tôi báo với cậu. Nhưng hiện tại tôi thực sự không còn cách nào khác mới phải liên lạc."

Cô quay người nhìn ra cửa sổ, nhếch mép cười lạnh: "Không còn cách nào? Gia đình cậu chẳng phải rất giàu sao, làm gì mà không có cách?"

Nguyễn Hạo lạnh nhạt đáp: "Đúng là có tiền, nhưng không có nhiều mối quan hệ thì làm sao mời được bác sĩ giỏi phẫu thuật cho cậu ấy chứ?"

Cô im lặng, không khí trong xe càng thêm ngột ngạt. Chiếc xe nhanh chóng dừng lại trước cổng bệnh viện. Hai người xuống xe, đi thang máy lên tầng 7. Khi gần tới phòng bệnh cuối hành lang, cô bỗng bước đi rất nhanh rồi đột ngột dừng lại.

Nhìn qua ô kính cửa phòng, cô thấy một cô gái nhỏ nhắn đang nhìn ra cửa sổ. Khuôn mặt cậu ấy nhợt nhạt, hoàn toàn không còn sức sống như trước kia.

Nguyễn Hạo mở cửa, nhường đường cho cô: "Tôi về nhà lấy đồ ăn cho hai người." Nói rồi cậu liền rời đi.

Cô đưa tay lau vội giọt nước mắt rồi lấy lại bình tĩnh bước vào trong. Linh Nhi nghe tiếng động liền quay mặt lại. Thấy cô, đôi mắt Linh Nhi sáng lên, cậu mỉm cười yếu ớt: "Chi Chi, cậu quay về rồi."

Cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, nắm lấy tay Linh Nhi, cười nhẹ: "Mình quay lại rồi đây."

Linh Nhi không ngờ chỉ sau vài tiếng nói "nhớ" vào buổi sáng, cô đã thực sự xuất hiện trước mặt mình.

"Sao lại khóc thành ra như vậy rồi?" Cô bất lực lau nước mắt cho Linh Nhi.

Linh Nhi lấy tay quẹt ngang mặt: "Mình không khóc, mình chỉ vui quá khi thấy cậu thôi."

Nhìn cô gái nhỏ gầy yếu trước mặt, cô chân thành nói: "Chúng ta chấp nhận điều trị bệnh, có được không?"