Linh Nhi nghe cô nhắc đến chuyện điều trị liền định rút tay ra, nhưng không được, cô bé nhìn cô rồi lí nhí: "Mình không muốn phẫu thuật."
Nghe giọng nói run rẩy và buồn bã của Linh Nhi, cô đứng dậy ôm lấy bạn để an ủi: "Mình và bà ngoại nhất định sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất cho cậu."
Cô dỗ dành: "Cậu phải làm phẫu thuật thành công để còn học đại học chung với mình nữa chứ."
Linh Nhi run rẩy đáp: "Nhưng mình không có số tiền lớn như vậy."
Cô buông cái ôm ra, ngồi xuống mép giường, vừa vuốt tóc bạn vừa nói: "Cậu không cần lo số tiền đó. Bà mình và gia đình Nguyễn Hạo sẽ lo cho cậu."
Linh Nhi lắc đầu: "Mình không thể nhận tiền của mọi người được."
Cô cười nhẹ: "Cậu cứ coi như mọi người cho cậu mượn trước. Khi nào cậu đi làm thì trả lại sau, chứ đâu ai nói cho cậu mà không cần trả lại đâu."
Linh Nhi nghi hoặc nhìn cô: "Tại sao... mọi người lại tốt với mình như vậy?" Nói rồi, cô bé ôm lấy cô khóc lớn.
"Bởi vì mọi người đều coi cậu là người nhà mà." Nguyễn Hạo đã đứng ở cửa phòng một lúc, nghe thấy Linh Nhi hỏi vậy thì liền lên tiếng.
Nghe thấy tiếng nói, hai cô gái quay đầu lại nhìn Nguyễn Hạo đang đi về phía mép giường.
Cô đứng dậy hỏi: "Cậu đến khi nào thế?"
Nguyễn Hạo kéo chiếc bàn nhỏ dành cho bệnh nhân ra trước mặt Linh Nhi, đáp: "Được một lúc rồi."
Nguyễn Hạo dọn đồ ăn ra bàn: "Đến ăn cơm thôi."
Ba người ngồi quây quần bên mép giường vừa ăn cơm trưa vừa nói chuyện phiếm. Ăn xong cũng tới giờ uống thuốc của Linh Nhi, y tá mời họ ra ngoài để cô bé nghỉ ngơi.
Đến tối, bà của cô cũng đã đến nơi. Bà không qua bệnh viện ngay mà về lại căn nhà cũ của ba mẹ cô, cách bệnh viện khoảng 30 phút đi xe. Cô vừa về đến nhà, thấy bà đang dọn dẹp nhà cửa liền hỏi: "Bà định ở đây với con sao?"
Bà dừng tay, nhìn cô đáp: "Đúng vậy, bà định ở lại tới khi nào con bé phẫu thuật xong thì chúng ta mới quay lại Thành phố A. À, bà có mang theo laptop với sách vở cho con trong túi cầm tay đấy."
Cô tiến lại cầm lấy chiếc khăn trên tay bà rồi kéo bà ngồi xuống sofa: "Bà đi đường mệt rồi, nghỉ ngơi đi ạ."
Bà mỉm cười nhìn cô dọn dẹp: "Thầy giáo sẽ gửi tài liệu cho con ôn tập, gần tới kỳ thi rồi đấy."
Dọn dẹp xong, cô ngồi xuống cạnh bà: "Con biết rồi. Bà đã ăn gì chưa?"
Bà mỉm cười vuốt tóc cô: "Bà ăn trên máy bay rồi, con không cần lo." Bà suy nghĩ một lúc rồi nhớ ra: "Ngày mai học trò của bà sẽ qua đây xem thử bệnh án của con bé trước."
Cô mỉm cười chân thành: "Bà ngoại, con cảm ơn bà rất nhiều."