Bà vỗ nhẹ lên tay cô nói: "Con bé này, sao lại khách sáo với bà như vậy?" Bà ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nhi Nhi và A Hạo bà đều coi như con cháu trong nhà cả, nên chuyện này bà làm là điều đương nhiên mà."
Bởi vì cả ba người đều lớn lên cùng nhau từ nhỏ, ba gia đình lại là hàng xóm lâu năm nên tình cảm vô cùng thân thiết. Lần trước gia đình cô xảy ra chuyện, hai nhà kia cũng đã giúp đỡ lo liệu rất nhiều. Lần này gia đình Linh Nhi gặp biến cố mà bà cháu cô không hay biết gì nên cảm thấy rất áy náy, việc trị bệnh cho cô bé hiển nhiên là ưu tiên hàng đầu.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô vào phòng lấy laptop ra xem email của thầy Đinh. Thầy gửi bài tập và lý thuyết rất đầy đủ cho cô ôn tập.
Ngày hôm sau, hai bà cháu đi đến bệnh viện để thảo luận với bác sĩ về cuộc phẫu thuật của Linh Nhi. Vừa vào phòng, cô đã thấy có nhiều người đang nói chuyện rất vui vẻ. Mẹ Nguyễn thấy hai người đến thì đon đả: "Dì Tần, dì đến rồi ạ!"
Dì Tần – tức Tần Tùng, là tên của bà ngoại cô. Mọi người xung quanh đều gọi bà thân mật như vậy. Bà nhìn mẹ Nguyễn cười hiền hòa: "Đúng rồi, mấy đứa tới lâu chưa?"
Cô nhìn ba mẹ Nguyễn, chỉ gật đầu chào hỏi chứ không nói gì. Hai người họ cũng đã quá quen với tính cách ít nói của cô rồi. Linh Nhi nhìn thấy bà ngoại cô ngồi xuống mép giường thì giơ tay nắm lấy tay bà: "Bà ngoại..."
Bà vỗ vỗ vào mu bàn tay Linh Nhi, nhẹ nhàng nói: "Bà đã liên lạc với bác sĩ cho con rồi, con phải nghe lời bác sĩ có biết không?"
Linh Nhi nhìn bà rồi lại nhìn mọi người trong phòng, nước mắt bỗng lặng lẽ rơi rồi vỡ òa thành tiếng khóc nức nở. Bà thấy vậy liền vội lau nước mắt cho cô gái nhỏ: "Sao lại khóc rồi, bé con?"
Mẹ Nguyễn cũng tiến lại ôm vai cô bé an ủi: "Không có chuyện gì hết, con đừng khóc."
Cô thấy Linh Nhi khóc thì cũng cuống quýt theo, lo lắng hỏi: "Sao cậu khóc rồi? Có chỗ nào thấy khó chịu không?"
Nguyễn Hạo định đi gọi bác sĩ thì Linh Nhi lắc đầu. Cô bé kìm nén tiếng nấc rồi nghẹn ngào: "Mọi người... mọi người tốt với con hơn cả bọn họ nữa."
"Bọn họ" mà Linh Nhi nhắc đến chính là ba mẹ ruột của cô bé. Sau khi phá sản, họ đã bỏ trốn ra nước ngoài mà không để lại bất kỳ lời nhắn nào, cứ thế bỏ mặc cô bé lại một mình.
Bà vuốt tóc Linh Nhi, dịu dàng: "Không sao, con còn bà và mọi người mà, không ai bỏ rơi con đâu."
Mẹ Nguyễn ôm cô bé chặt hơn: "Đúng thế, họ không cần cô bé ngoan như con thì vẫn còn nhà họ Nguyễn này mà. Yên tâm nhé con."
Ba Nguyễn nãy giờ im lặng cũng lên tiếng: "Cô chú luôn coi con như con gái mình, sao mà bỏ con được chứ."
Nghe mọi người nói vậy, Linh Nhi lau nước mắt, kiên cường nói: "Vậy con sẽ điều trị thật tốt, không phụ tấm lòng của mọi người đâu ạ."
Sau khi trò chuyện, người lớn đều đến phòng bác sĩ để hỏi thăm tình hình và thời gian tiến hành phẫu thuật. May mắn là bệnh tình của Linh Nhi không quá phức tạp nên sẽ sớm được mổ, mọi người nghe xong đều nhẹ lòng.
Những ngày sau đó, buổi sáng cô về nhà ngủ, buổi tối lại vào bệnh viện ở với Linh Nhi và tranh thủ làm bài tập. Chẳng mấy chốc đã tới ngày cô phải quay lại Thành phố A. Kỳ thi cuối kỳ của cô lại trùng đúng vào ngày phẫu thuật của Linh Nhi nên cô không thể ở lại chờ kết quả.
Nguyễn Hạo đưa cô ra sân bay. Trước khi đi, cô kéo vali rồi dặn dò Nguyễn Hạo: "Cậu ở đây chăm sóc tốt cho Linh Nhi và bà ngoại giúp tôi. Khi nào thi xong tôi sẽ quay lại thăm họ ngay."
Nguyễn Hạo gật đầu chắc chắn: "Yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc họ thật tốt. Cậu cũng nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
Cô cười nhạt gật đầu, quay người đi về phía cửa an ninh. Trước khi đi xa, cô còn nghe thấy tiếng Nguyễn Hạo nói với theo: "Chú ý an toàn nhé!" Cô không ngoảnh lại, chỉ khẽ gật đầu rồi tiếp tục bước đi.