MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm tháng nhớ emChương 15

Năm tháng nhớ em

Chương 15

617 từ · ~4 phút đọc

Sau khi xuống máy bay, cô không về nhà ngay mà đến tiệm thú cưng gần nhà để thăm Meo Meo. May mắn là mới 9 giờ tối, tiệm vẫn chưa đóng cửa. Cô đứng ở quầy lễ tân báo tên thú cưng và thông tin người gửi, sau đó nhân viên dẫn cô vào khu vực chăm sóc.

Trước khi vào tiệm, cô đã cẩn thận bịt khẩu trang để tránh bị dị ứng. Vừa bước vào, cô đã thấy một cục bông trắng đang nhìn mình chằm chằm và kêu "meo meo". Nhìn bộ lông trắng tinh cùng đôi mắt đen to tròn đáng yêu kia, cô biết ngay đó là Meo Meo nhà mình.

Cô không chạm vào nó ngay mà quay sang hỏi nhân viên: "Chỗ chị có bao tay y tế không ạ?"

Cô nhân viên lấy trong túi ra một đôi bao tay dự phòng đưa cho cô. Cô đeo vào rồi mới giơ tay vuốt đầu nó, khẽ nói: "Chỉ mới mấy ngày mà mày béo lên thế này rồi sao?"

Meo Meo không hiểu cô nói gì, chỉ dụi đầu sát vào lòng bàn tay cô kêu lên những tiếng trìu mến. Cô cười nhạt: "Hôm nay tao chỉ tới thăm mày thôi. Bà vẫn chưa về được, mày ráng ở đây thêm vài ngày nữa nhé."

Như hiểu lời cô, nó kêu lên một tiếng rồi lui ra khỏi tay cô. Cô đứng dậy, cởi bao tay rồi nhìn nó: "Tao về đây."

Nhân viên đi theo cô ra ngoài, tò mò hỏi: "Em bị dị ứng với mèo, sao lại nuôi mèo vậy?"

Cô nhàn nhạt giải thích: "Nhặt được nên đem về cho bà ở nhà nuôi thôi ạ."

Chào tạm biệt nhân viên tiệm thú cưng, cô đẩy vali đi trên đường. Thấy cửa hàng tiện lợi, cô ghé vào mua vài gói mì và sữa chua về ăn khuya. Tuy nhiên, đến lúc thanh toán thì điện thoại bất ngờ hết pin. Vốn dĩ không bao giờ mang tiền mặt, cô nhìn nhân viên nói: "Tôi không mua nữa, xin lỗi."

Cô vừa định quay đi thì người phía sau bước lên, trầm giọng: "Tôi thanh toán cho cậu ấy."

Cô sững người nhìn lại, đối phương đưa túi đồ đến trước mặt cô. Đó chính là nam sinh đã từng chỉ đường cho cô đến tiệm thú cưng lần trước. Ra khỏi cửa hàng, cô kéo tay áo anh lại: "Này, cảm ơn."

Nói xong cô buông tay, nhìn anh. Diệp Tư Thần thấy cô nhìn chằm chằm mình như vậy liền hỏi: "Còn chuyện gì sao?"

"Cho tôi mượn điện thoại một chút." Cô lạnh nhạt nói.

Diệp Tư Thần đưa điện thoại ra. Rất nhanh, cô trả lại máy, trên màn hình đã xuất hiện một dãy số. Thấy anh nhìn mình thắc mắc, cô giải thích: "Cậu kết bạn với số đó, tôi sẽ chuyển tiền lại cho cậu."

Nói xong, cô kéo vali đi thẳng về nhà. Diệp Tư Thần nhìn theo bóng lưng cô, khẽ mỉm cười rồi quay người đi hướng ngược lại.

Thực ra, khi nãy anh chỉ định đi mua ít nước và đồ ăn vặt cho Giang Yến, không ngờ lại thấy cô đang đẩy vali vào cửa hàng. Cô vẫn như cũ, không hề nhận ra anh đứng ngay gần đó. Lúc thanh toán, anh đứng sau và thấy điện thoại cô tối đen nên mới đoán được tình hình để giúp đỡ.

Anh không ngờ hôm nay mình lại may mắn đến vậy. Cô không chỉ chủ động kéo tay áo, nói chuyện với anh mà còn để lại phương thức liên lạc nhanh chóng như thế. Quả là không tốn công nửa đêm ra ngoài mua đồ.