MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Thứ 500, Tôi Nhặt Được Một Nhành HoaChương 1

Năm Thứ 500, Tôi Nhặt Được Một Nhành Hoa

Chương 1

647 từ · ~4 phút đọc

Kinh thành Thăng Long năm ấy gặp trận đại hạn chưa từng có. Đất nứt nẻ như những vết sẹo dài trên da thịt của trần gian. Giữa cái nắng cháy da người, Lục Dã – một gã trai nghèo với đôi mắt sáng hơn cả sao trời, đang lang thang trên đỉnh núi Cấm để tìm nguồn nước cho mẹ già đang hấp hối.

Và rồi, anh thấy nó.

Dưới một hốc đá bị sạt lở, một viên ngọc tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ nhưng uy nghiêm, tựa như chứa đựng cả một bầu trời đêm vào trong lòng nó. Đó không phải là vật của nhân gian. Đó là Thiên Quang Ngọc của Thiên Vương vô tình đánh rơi khi ngự lãm mây trời.

Lục Dã đứng sững người. Trong đầu anh hiện lên hai luồng suy nghĩ. Một là mang trả lại cho đền thờ, cầu xin mưa thuận gió hòa. Hai là... anh nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp, nghĩ đến đơn thuốc của mẹ, nghĩ đến những bữa cơm chỉ có vỏ cây. Lòng tham, hay đúng hơn là sự túng quẫn đến tận cùng, đã chiến thắng.

"Chỉ là một viên đá thôi mà... Thần linh giàu có thế, chắc sẽ không trách mình đâu." - Lục Dã lẩm bẩm, bàn tay run rẩy giấu viên ngọc vào ngực áo.

Nhưng ngay khi anh vừa quay lưng, bầu trời đang nắng gắt bỗng tối sầm lại. Những đám mây đen cuồn cuộn kéo đến như hàng ngàn quân lính đang thị uy. Một giọng nói vang vọng từ chín tầng mây, lạnh lẽo và uy nghiêm:

"Kẻ phàm trần thấp kém, ngươi dám dùng báu vật của trời để mưu cầu lợi lộc riêng. Ngươi muốn sống vì vật chất, ta cho ngươi trường sinh để nếm trải sự mục nát của thế gian. Ngươi hành xử như loài dã thú, ta cho ngươi thân xác của cầm thú!"

Lục Dã ngã gục xuống đất. Viên ngọc trong ngực áo bỗng nóng rực lên như nung đỏ, thiêu cháy da thịt anh.

"A... đau quá! Thiên Vương... con xin lỗi! Con chỉ muốn cứu mẹ..."

Cơn đau không dừng lại ở đó. Nó bắt đầu luồn lách vào từng thớ thịt, bẻ gãy từng khúc xương. Lục Dã nghe thấy tiếng xương cốt mình rắc rắc chuyển mình, chúng dài ra, cong lại một cách quái dị. Móng tay anh cắm sâu vào đất đá, rồi đột ngột dài ra, sắc lẹm và đen kịt.

Cảm giác đau đớn nhất là khi lớp lông xám dày đặc bắt đầu đâm xuyên qua lỗ chân lông, phủ kín lấy cơ thể vốn dĩ là một thanh niên cường tráng. Anh muốn hét lên cầu cứu, nhưng thanh quản bị bóp nghẹt, thay đổi hình dạng. Tiếng kêu cứu của con người biến thành một tiếng gầm gừ đầy hoang dại và đau đớn của một loài thú dữ.

Lục Dã nhìn xuống đôi tay mình. Không, đó không còn là đôi tay nữa. Đó là một cặp vuốt sắc nhọn của một con sói khổng lồ.

"Ngươi sẽ sống mãi trong hình hài này, bị người đời xua đuổi, bị sự cô độc gặm nhấm. Trừ khi có kẻ nhìn thấu linh hồn dã thú này mà yêu ngươi chân thành... bằng không, cái chết cũng là điều xa xỉ đối với ngươi!"

Trận mưa trút xuống, nhưng không phải mưa cứu mạng dân làng, mà là trận mưa gột rửa sự tồn tại của cái tên Lục Dã khỏi nhân gian. Dưới màn mưa trắng xóa, một con sói trắng khổng lồ ngửa cổ lên trời hú một tiếng bi thương kéo dài.

Đó là ngày đầu tiên của cuộc hành trình 500 năm cô độc. Lục Dã đã có được sự trường sinh mà người đời khao khát, nhưng cái giá phải trả lại là đánh mất đi tư cách làm người.