Năm Thứ 500, Tôi Nhặt Được Một Nhành Hoa

Chương 2

709 từ · ~4 phút đọc

Thời gian đối với con người là một dòng chảy tàn nhẫn, nhưng đối với Lục Dã, nó là một nhà tù không có cửa ra. Sau đêm kinh hoàng trên đỉnh núi Cấm, anh không còn thấy mình già đi. Những người dân làng cũ đã qua đời từ lâu, mẹ anh cũng đã nằm sâu dưới lớp đất lạnh mà không bao giờ biết được đứa con trai mình đã trở thành một quái vật bị thần linh nguyền rủa. Lục Dã bắt đầu cuộc hành trình lang bạt, băng qua những cánh rừng già, lẩn trốn trong những hang động tối tăm khi bóng đêm buông xuống.

Anh đã sống qua những thời đại mà gươm giáo còn thống trị, chứng kiến những triều đại hưng thịnh rồi lại lụi tàn như một cái chớp mắt của thần linh. Có những lúc, vì quá khao khát hơi ấm đồng loại, Lục Dã đánh liều mò vào những bản làng hẻo lánh dưới lốt sói trắng. Nhưng thứ anh nhận được luôn là những mũi tên tẩm độc, những ngọn đuốc rực lửa và tiếng thét kinh hãi về một loài yêu thú mang điềm báo xui xẻo. Mỗi vết thương trên da thịt đều đau đớn, nhưng chúng lại tự chữa lành với một tốc độ thần kỳ, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng anh không thể chết.

Thế kỷ mười chín đi qua với tiếng súng và khói thuốc súng, rồi thế kỷ hai mươi ập đến cùng những tòa nhà cao tầng và ánh điện rực rỡ. Thế giới bên ngoài biến đổi chóng mặt, từ những con đường đất đỏ gập ghềnh trở thành những đại lộ nhựa đen bóng loáng, nhưng Lục Dã vẫn kẹt lại trong thân xác lông xám to lớn và tâm hồn của một kẻ thuộc về quá khứ. Anh học cách thích nghi với sự cô độc bằng cách thu mình vào một góc của thành phố hiện đại, nơi những cánh rừng thưa dần và thay vào đó là những khu biệt thự cũ kỹ nằm tách biệt ở ngoại ô.

Lục Dã mua lại một căn biệt thự hoang tàn bằng số vàng bạc anh tích góp được từ những hầm mộ cổ mà chỉ loài sói mới có thể đánh hơi thấy. Ở đó, anh sống như một bóng ma. Anh dành hàng chục năm chỉ để nhìn qua cửa sổ, quan sát con người yêu nhau, cãi vã, rồi lại già đi và biến mất. Anh đã từng thử tin vào lời của Thiên Vương, đã từng cố gắng tiếp cận vài người với hy vọng tìm thấy một tình yêu chân thành để hóa giải lời nguyền. Nhưng đáp lại sự mong cầu của anh, họ hoặc là muốn lột da anh để làm áo choàng, hoặc là muốn nhốt anh vào lồng sắt để làm trò tiêu khiển.

Sự thất vọng chồng chất qua từng thập kỷ khiến trái tim Lục Dã dần hóa đá. Anh không còn mong đợi sự cứu rỗi, cũng không còn muốn trở lại làm người. Trong mắt anh, loài người chỉ là những sinh vật ngắn ngủi và đầy rẫy sự dối trá. Anh bắt đầu chấp nhận việc mình sẽ sống mãi mãi trong hình hài này, một sinh vật lai căng giữa thần và thú, tồn tại bên lề của xã hội hào nhoáng. Cho đến một ngày, khi những bụi hồng dại phủ kín lối vào căn biệt thự và những lớp rêu xanh đã che mờ cả dấu chân người, một sự xao động nhỏ nhoi đã phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng kéo dài hàng trăm năm ấy.

Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều tà, khi nắng vàng nhạt màu đổ dài trên những bức tường đá cũ kỹ, và một bóng dáng nhỏ bé với chiếc kéo tỉa cây trên tay đang lóng ngóng đứng trước cổng nhà anh. Lục Dã nằm trong góc tối của thư viện, đôi mắt xanh thẳm ánh lên tia nhìn mệt mỏi. Anh không biết rằng, bánh xe định mệnh mà anh tưởng đã rỉ sét từ lâu, nay lại bắt đầu chuyển động bởi sự xuất hiện của kẻ ngốc nghếch ấy.