Mộc Miên là một cô gái có cái tên giống hệt loài hoa mà cô yêu nhất, loài hoa rực rỡ và kiên cường nở giữa cái nắng hanh hao. Cô mồ côi từ nhỏ, lớn lên trong vòng tay của các sơ ở cô nhi viện, nên có lẽ vì thiếu thốn tình thương từ con người mà cô đặt hết tâm tư vào cỏ cây. Với Mộc Miên, hoa lá không biết nói dối, chúng chỉ cần được tưới nước và yêu thương là sẽ đáp lại bằng hương sắc. Cô mở một tiệm hoa nhỏ cũ kỹ ở góc phố, nơi mà người ta thường gọi là "tiệm hoa không lợi nhuận" vì cô luôn sẵn lòng tặng không một nhành hoa cho những ai đang buồn bã.
Một buổi sáng đầu thu, Mộc Miên nhận được một đơn hàng kỳ lạ qua bưu điện. Đó là một tờ giấy da cũ kỹ, nét chữ phượng múa rồng bay yêu cầu cô đến cắt tỉa lại khu vườn của một căn biệt thự nằm sâu trong khu rừng ngoại ô. Người dân trong vùng vẫn thường rỉ tai nhau về "biệt thự ma", nơi mà quanh năm mây mù bao phủ và chưa từng thấy bóng dáng chủ nhân ra ngoài. Nhưng vì số tiền thù lao đủ để cô duy trì tiệm hoa qua mùa đông lạnh giá, Mộc Miên đã gom góp dụng cụ, đạp chiếc xe đạp cọc cạch hướng về phía khu rừng.
Cánh cổng sắt gỉ sét của biệt thự rên rỉ khi cô đẩy nhẹ. Hiện ra trước mắt cô không phải là một ngôi nhà ma ám đáng sợ như lời đồn, mà là một khu vườn khổng lồ đã bị thời gian bỏ quên. Những nhành hồng dại leo bám kín mít trên các bức tường đá, cỏ dại mọc cao đến ngang thắt lưng, che khuất cả lối đi. Mộc Miên đứng lặng người, cô không thấy sợ hãi mà chỉ cảm thấy một nỗi buồn man mác. Khu vườn này giống như một người khổng lồ đang ngủ quên trong sự cô độc, và cô cảm nhận được từng hơi thở yếu ớt của những nhành hoa bị cỏ dại bóp nghẹt.
Cô bắt đầu làm việc ngay lập tức. Tiếng kéo cắt tỉa lách cách vang lên phá vỡ không gian tĩnh mịch. Mộc Miên vừa làm vừa lầm bầm trò chuyện với những khóm cây, như thể chúng là những người bạn lâu ngày gặp lại. Cô không biết rằng, từ trên tầng hai của căn biệt thự, sau lớp rèm nhung dày đặc và hoen ố, một đôi mắt xanh biếc đầy cảnh giác đang quan sát mọi cử động của cô. Lục Dã đứng đó, thân hình sói nhân to lớn nép mình trong bóng tối. Anh đã quá quen với việc con người tìm đến đây để thám hiểm hoặc phá hoại, nhưng cô gái này lại khác. Cô nâng niu từng cánh hoa bị dập, thậm chí còn xin lỗi một cây mận già khi vô tình cắt phải nhành khô của nó.
Sự ngây ngô của Mộc Miên khiến Lục Dã cảm thấy kỳ quái. Anh tự hỏi liệu cô gái này có bị mất trí hay không khi đứng giữa một nơi u ám như thế này mà vẫn có thể mỉm cười và hát lí nhí một giai điệu dân ca cổ xưa. Khi nắng dần tắt, Mộc Miên đã dọn dẹp xong một khoảng sân nhỏ. Cô lau mồ hôi trên trán, nhìn lên ngôi nhà và thốt lên: "Chủ nhân nơi này chắc hẳn là một người rất buồn, nên hoa cỏ ở đây mới héo úa như vậy."
Lời nói bâng quơ của cô gái trẻ vô tình đâm trúng vào vết thương lòng chưa bao giờ lành của Lục Dã. Anh lùi lại phía sau, vô tình chạm vào một chiếc bình gốm cũ khiến nó rơi xuống sàn phát ra tiếng động khô khốc. Mộc Miên giật mình ngẩng đầu lên phía cửa sổ, đôi mắt trong veo của cô chạm phải một bóng đen vụt qua. Thay vì bỏ chạy, cô lại nghiêng đầu, tò mò tự hỏi liệu đó có phải là một sinh vật nào đó đang cần được giúp đỡ hay không. Định mệnh đã thực sự gõ cửa, bằng một cách nhẹ nhàng như cánh hoa rơi, bắt đầu kéo hai linh hồn vốn dĩ ở hai thế giới khác nhau lại gần nhau hơn.