MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Thứ 500, Tôi Nhặt Được Một Nhành HoaChương 4

Năm Thứ 500, Tôi Nhặt Được Một Nhành Hoa

Chương 4

711 từ · ~4 phút đọc

Ngày hôm sau, Mộc Miên quay lại biệt thự với một túi hạt giống và bộ đồ nghề đầy đủ hơn. Khi đang dọn dẹp đống lá mục nát bên hông nhà, cô phát hiện một lối dẫn xuống hầm đá bị che khuất bởi những bụi tầm xuân gai góc. Từ sâu thẳm dưới lòng đất, một tiếng rên rỉ trầm đục, âm u vang lên, len lỏi qua các kẽ đá rồi tan biến vào không trung. Âm thanh ấy không giống tiếng của một con quái vật đang đe dọa, mà giống như sự chịu đựng đến tận cùng của một sinh vật đang bị cơn đau xé nát.

Mộc Miên cầm chiếc đèn pin nhỏ, bước xuống từng bậc thang ẩm ướt. Không khí bên dưới đặc quánh mùi rêu xanh và sự lạnh lẽo của đá cổ. Khi ánh đèn quét qua một góc tối, cô sững người. Hiện ra trước mắt cô là một sinh vật khổng lồ với lớp lông trắng muốt nhưng bết dính máu khô. Đó là một con sói to lớn đến mức phi lý, đôi mắt xanh thẳm của nó nhìn cô với vẻ cảnh giác, dữ tợn nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi rã rời. Một chiếc bẫy sắt rỉ sét, có lẽ là di vật từ nhiều thập kỷ trước của một tay thợ săn nào đó, đang kẹp chặt vào chân sau của nó.

Bất kỳ ai trong tình huống này cũng sẽ bỏ chạy và hét lên kinh hoàng, nhưng Mộc Miên thì không. Cô nhìn vào đôi mắt ấy, rồi nhìn xuống cái chân đang rỉ máu, tim cô thắt lại. Trong tâm trí thuần khiết của một cô gái chưa từng biết đến sự hiểm ác của thế gian, cô không thấy đây là một loài thú dữ trong truyền thuyết. Cô chỉ thấy một sinh vật đáng thương đang bị mắc kẹt. Cô tiến lại gần, giọng nói mềm mại như tiếng suối chảy giữa đêm đông: "Trời đất ơi, con cún này sao mà to thế này? Ai lại ác độc đặt bẫy ở đây cơ chứ?"

Lục Dã gầm gừ, nhe nanh trắng nhởn để đe dọa. Anh đã chuẩn bị tâm thế để nhìn thấy sự kinh hãi và ghê tởm trên khuôn mặt cô, nhưng tất cả những gì anh nhận được là một ánh mắt tràn đầy sự xót xa. Cô gái này không chạy đi báo cảnh sát, cũng không cầm gậy đánh anh. Cô đặt chiếc đèn pin xuống đất, tháo chiếc khăn quàng cổ của mình ra và từ từ quỳ xuống bên cạnh anh. Anh sững sờ khi cảm thấy một bàn tay nhỏ bé, ấm áp chạm nhẹ vào lớp lông cứng trên đầu mình.

"Ngoan nào, đừng sợ. Tôi không làm hại anh đâu. Anh đau lắm đúng không? Để tôi giúp anh tháo cái thứ đáng ghét này ra nhé." Mộc Miên vừa nói vừa vụng về dùng hết sức bình sinh để nới lỏng lò xò của chiếc bẫy sắt. Lục Dã ngỡ ngàng, anh có thể dễ dàng xé xác cô chỉ bằng một cú táp, nhưng hơi ấm từ bàn tay cô khiến những gai nhọn trong lòng anh bỗng chốc mềm đi. Lần đầu tiên sau năm trăm năm, thay vì dùng sức mạnh để thống trị, anh chọn cách nằm yên, để mặc cho một con người nhỏ bé chạm vào nỗi đau của mình.

Tiếng "cạch" khô khốc vang lên, chiếc bẫy sắt cuối cùng cũng bung ra. Mộc Miên thở phào nhẹ nhõm, cô không màng đến việc chiếc váy trắng của mình đã lấm lem bùn đất và máu sói. Cô vội vàng dùng nước sạch từ bình mang theo để rửa vết thương cho anh, động tác dịu dàng như đang chăm sóc một nhành hoa mong manh nhất. Lục Dã lặng lẽ quan sát cô, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ mà anh đã quên mất từ rất lâu. Cô gái này thật ngốc, ngốc đến mức gọi một con sói nhân bị nguyền rủa là "cún con", nhưng chính cái sự ngốc nghếch ấy lại là thứ ánh sáng duy nhất xuyên thấu vào căn hầm tối tăm của đời anh.