MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNăm Thứ 500, Tôi Nhặt Được Một Nhành HoaChương 5

Năm Thứ 500, Tôi Nhặt Được Một Nhành Hoa

Chương 5

660 từ · ~4 phút đọc

Vết thương bị rỉ sét lâu ngày đã ăn sâu vào da thịt, khiến máu đỏ sẫm chảy ra lấm lem cả một vùng lông trắng muốt. Mộc Miên lúng túng mở túi cứu thương nhỏ luôn mang theo bên mình, tay chân run rẩy nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ kỳ. Cô lấy ra chai cồn sát trùng, nhưng vừa định đổ lên vết thương, cô lại rụt tay lại, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt.

Cô khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi lã chã xuống mu bàn tay to lớn của Lục Dã. Mộc Miên vừa thút thít vừa xé băng gạc, giọng nghẹn ngào: "Xin lỗi nhé, chắc là đau lắm. Tại tôi vụng về quá, nhưng nếu không rửa sạch thì vết thương của anh sẽ bị thối mất. Anh cố chịu một chút thôi, cún con ngoan nào..."

Lục Dã nằm bất động trên nền đá lạnh, đôi mắt xanh thẳm của loài sói nhìn trân trân vào cô gái trước mặt. Anh không hiểu. Năm trăm năm qua, anh đã thấy máu mình đổ xuống không biết bao nhiêu lần, đã chịu đựng những vết thương còn kinh khủng hơn thế này gấp bội, nhưng chưa bao giờ có một ai khóc vì anh. Người ta thường chỉ khóc khi bị anh tấn công, hoặc khóc vì sợ hãi khi nhìn thấy hình hài quái dị này. Nhưng giọt nước mắt của Mộc Miên lại mang một vị khác hẳn — nó đắng ngắt vì xót xa nhưng lại ấm sực như ánh mặt trời buổi sớm.

Khi hơi cồn nồng nặc chạm vào da thịt, một cơn đau buốt thấu xương truyền đến, khiến cơ bắp của Lục Dã co rút lại theo bản năng. Anh định gầm lên, nhưng nhìn thấy khuôn mặt tèm lem nước mắt của Mộc Miên, tiếng gầm ấy bỗng kẹt lại nơi cổ họng, biến thành một tiếng rên hừ hừ nhỏ bé. Cô thấy anh run lên, liền vội vàng áp sát mặt mình vào lớp lông cổ của anh, vỗ nhẹ lên vai anh như cách người ta dỗ dành một đứa trẻ: "Tôi biết đau mà, thương anh lắm. Xong ngay đây, xong ngay đây thôi."

Lục Dã nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của cỏ dại, của hoa mộc miên hòa lẫn với mùi nước mắt từ người cô tỏa ra, bao bọc lấy giác quan của anh. Trong khoảnh khắc đó, căn hầm đá ẩm thấp bỗng trở nên không còn đáng sợ nữa. Một luồng điện ấm áp lạ kỳ chảy dọc sống lưng anh, len lỏi vào trái tim vốn đã nguội lạnh từ thời cổ đại.

Anh thầm nghĩ, nếu Thiên Vương muốn trừng phạt anh bằng sự cô độc, thì tại sao lại để kẻ ngốc này xuất hiện? Sự dịu dàng vụng về của cô dường như còn có sức tàn phá kinh khủng hơn cả lời nguyền, vì nó đang bắt đầu bóc tách lớp vỏ bọc băng giá mà anh đã dày công xây dựng suốt hàng thế kỷ qua. Lục Dã khẽ cử động cái đầu to lớn, dụi nhẹ vào bàn tay đang băng bó của Mộc Miên, một hành động phục tùng và tin cậy mà chính anh cũng không nhận ra mình đang thực hiện.

Mộc Miên thấy vậy thì nín khóc, nở một nụ cười còn vương nước mắt. Cô cột một nút thắt thật đẹp trên lớp băng gạc, rồi tự tin xoa đầu anh: "Đấy, thế này mới là cún ngoan chứ. Từ giờ tôi sẽ chăm sóc cho anh cho đến khi anh khỏe hẳn nhé!"

Lục Dã nhìn bóng dáng cô gái nhỏ bé đang loay hoay thu dọn đồ đạc dưới ánh đèn pin lờ mờ. Anh biết, cuộc đời tĩnh lặng và u uất của mình từ giây phút này đã chính thức bị "kẻ xâm nhập" này đảo lộn hoàn toàn.