MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Chạm Vào TimChương 1: Gặp nhau dưới ánh nắng

Nắng Chạm Vào Tim

Chương 1: Gặp nhau dưới ánh nắng

756 từ

Buổi chiều trôi chậm như thể thành phố cố tình níu giữ những khoảnh khắc yên bình hiếm hoi. Ánh nắng đầu hạ rơi xuống từng góc phố, không gắt gỏng mà dịu dàng, phủ lên mọi thứ một màu vàng ấm. Gió lùa qua hàng cây, mang theo mùi lá non và chút nắng khô, khiến lòng người vô thức lắng lại.

An ngồi bên ban công của quán cà phê nhỏ quen thuộc. Đây là nơi cô thường tìm đến mỗi khi cần một khoảng thở cho riêng mình. Quán không đông, chỉ có vài người khách rải rác, tiếng nhạc acoustic vang lên khe khẽ như một lời thì thầm. Trước mặt An là tách cà phê đã nguội bớt, làn khói mỏng tan dần trong không khí. Cô chống cằm, ánh mắt trôi theo dòng xe dưới phố, lòng bỗng trống rỗng một cách khó hiểu.

Những ngày gần đây, An cảm thấy mình đang đứng ở một ngã rẽ mơ hồ. Công việc đều đều, các mối quan hệ quen thuộc, mọi thứ an toàn đến mức khiến cô sợ hãi. Cô không buồn, nhưng cũng chẳng vui. Cảm giác như đang sống, nhưng chưa thật sự chạm vào cuộc sống.

Tiếng chuông gió nơi cửa quán khẽ vang lên, kéo An trở về thực tại. Cô quay đầu lại theo phản xạ, và chính khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô chạm phải ánh nhìn của một người lạ.

Minh đứng nơi cửa, trên tay còn cầm chiếc điện thoại, có lẽ đang tìm bàn trống. Ánh nắng từ bên ngoài hắt vào sau lưng anh, khiến dáng người cao gầy trở nên nổi bật. Anh mặc áo sơ mi sáng màu, tay áo xắn gọn gàng, vẻ ngoài giản dị nhưng sạch sẽ. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Minh thoáng khựng lại, rồi khẽ mỉm cười như một lời xin lỗi vì đã nhìn quá lâu.

An bối rối quay đi. Tim cô bất giác đập nhanh hơn một nhịp. Cô tự trách mình vì phản ứng kỳ lạ ấy. Dù vậy, cảm giác ấm áp vừa rồi vẫn chưa tan biến. Cô khẽ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng quen thuộc bỗng trở nên nhẹ hơn thường ngày.

Minh chọn bàn gần cửa sổ, cách An không xa. Anh gọi một ly cà phê đen, rồi lặng lẽ ngồi xuống. Không gian giữa họ chỉ là vài bước chân, nhưng lại mang theo sự im lặng đầy tế nhị. Không ai chủ động bắt chuyện, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt lại vô tình tìm đến nhau, nhanh chóng rồi rời đi.

An nhận ra Minh có thói quen xoay nhẹ chiếc thìa trong tách cà phê, như đang suy nghĩ điều gì đó. Còn Minh thì thấy An thường nhìn ra ngoài, ánh mắt xa xăm, mang theo nét trầm lặng khó gọi tên. Hai con người xa lạ, mỗi người một thế giới, nhưng lại cùng tồn tại trong một khoảnh khắc rất gần.

Thời gian trôi qua chậm rãi. Ánh nắng ngoài ban công đã nghiêng dần, rơi lên mái tóc An, khiến từng sợi ánh lên sắc vàng nhạt. Minh vô thức nhìn sang, rồi nhanh chóng cúi xuống khi nhận ra mình đang nhìn quá chăm chú. Anh không hiểu vì sao cô gái ấy lại khiến anh có cảm giác quen thuộc đến vậy, như thể họ đã từng gặp nhau ở đâu đó, trong một giấc mơ cũ.

Khi An đứng dậy tính tiền, Minh cũng vừa lúc rời quán. Họ lại chạm mặt nhau nơi cửa ra vào. Lần này, không ai quay đi. Minh khẽ gật đầu, nụ cười thoáng qua nhưng đủ ấm.

“Chào bạn,” anh nói, giọng trầm và nhẹ.

An ngập ngừng một giây, rồi đáp lại: “Chào anh.”

Chỉ một câu chào đơn giản, nhưng lại khiến lòng An dâng lên cảm giác khó tả. Họ bước ra ngoài, mỗi người rẽ một hướng. Dưới ánh nắng nhạt dần của buổi chiều muộn, An chợt ngoái lại. Minh cũng vừa quay đầu. Ánh mắt họ lại gặp nhau, lần này không vội vàng né tránh.

Có những cuộc gặp gỡ không cần lý do, không hẹn trước, nhưng lại đủ để gieo vào lòng người một điều gì đó rất nhỏ, rất khẽ. An không biết liệu họ có gặp lại nhau hay không, chỉ biết rằng, kể từ khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh cô dường như bớt nhạt hơn một chút.

Dưới ánh nắng cuối ngày, một câu chuyện mới đã lặng lẽ bắt đầu.