MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Chạm Vào TimChương 2: Dư âm của một cuộc gặp

Nắng Chạm Vào Tim

Chương 2: Dư âm của một cuộc gặp

840 từ

Sau buổi chiều hôm ấy, An trở về căn phòng quen thuộc của mình với cảm giác là lạ bám riết lấy tâm trí. Mọi thứ vẫn y nguyên như trước, chiếc bàn nhỏ đặt cạnh cửa sổ, chậu cây xương rồng ít khi được tưới nước, ánh đèn vàng hắt xuống nền nhà tạo thành một vòng sáng tròn yên tĩnh. Thế nhưng, trong lòng An lại không còn phẳng lặng như mọi khi.

Cô đặt túi xuống, thay bộ quần áo ở nhà rồi ngồi thừ ra trên giường. Hình ảnh người con trai nơi quán cà phê cứ chốc chốc lại hiện lên. Nụ cười thoáng qua, giọng nói trầm nhẹ khi nói lời chào, ánh mắt bình thản nhưng ấm áp. An khẽ lắc đầu, tự cười chính mình. Chỉ là một người lạ gặp thoáng qua, cớ sao lại để tâm nhiều đến thế?

Buổi tối trôi qua chậm chạp. An mở máy tính, cố tập trung vào công việc còn dang dở, nhưng những con chữ trước mắt cứ nhòe đi. Cô thở dài, đứng dậy mở cửa sổ. Ngoài kia, thành phố đã lên đèn, ánh sáng lấp lánh như những đốm sao rơi xuống mặt đất. Gió đêm mang theo hơi mát, xoa dịu phần nào sự rối bời trong lòng cô.

Ở một nơi khác trong thành phố, Minh cũng đang ngồi trước ban công căn hộ nhỏ của mình. Anh tựa lưng vào ghế, tay cầm ly nước đã nguội. Cả ngày hôm nay, anh làm việc không ngơi nghỉ, vậy mà khi đêm xuống, tâm trí lại chẳng chịu yên. Cô gái trong chiếc váy sáng màu, ánh mắt trầm lặng nhìn ra phố, cứ lặng lẽ xuất hiện trong suy nghĩ anh.

Minh vốn không phải người dễ bị xao động. Cuộc sống của anh được sắp xếp gọn gàng, có kế hoạch, có mục tiêu rõ ràng. Thế nhưng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy lại giống như một vết mực rơi lên trang giấy trắng, không lớn, nhưng đủ để khiến anh phải nhìn lại.

Anh nhớ đến khoảnh khắc họ đứng ở cửa quán, chỉ trao nhau một câu chào đơn giản. Không có lời hứa hẹn, không có trao đổi thông tin, vậy mà cảm giác lưu luyến lại ở đó, rất thật. Minh nhắm mắt, hít một hơi sâu, như muốn xua đi những suy nghĩ không cần thiết. Nhưng trái tim anh thì không nghe lời.

Những ngày sau đó, An vẫn đến quán cà phê quen thuộc. Không phải vì hy vọng điều gì, cô tự nhủ như vậy. Chỉ là cô không muốn thay đổi thói quen của mình. Vẫn chiếc bàn bên ban công, vẫn tách cà phê đen ít đường. Cô ngồi đó, lặng lẽ quan sát, đôi khi vô thức nhìn về phía cửa mỗi khi chuông gió khẽ vang lên.

Minh cũng quay lại quán, với một lý do mơ hồ mà chính anh cũng không gọi tên được. Có lúc anh đến sớm, có lúc đến muộn, chỉ để rồi nhận ra người anh tìm kiếm không xuất hiện. Cảm giác hụt hẫng thoáng qua khiến anh bật cười. Có lẽ anh đã quá để tâm đến một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Cho đến một buổi chiều, khi nắng lại rơi nhẹ lên hiên quán, An bước vào và nhìn thấy Minh ngồi gần cửa sổ. Tim cô khẽ thắt lại, rồi đập nhanh hơn bình thường. Minh cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải An, lần này không còn bối rối hay bất ngờ, mà là một sự nhận ra rất rõ ràng.

Họ mỉm cười với nhau, tự nhiên như thể đã quen từ lâu. Minh đứng dậy trước, kéo ghế đối diện.

“Bạn… có muốn ngồi cùng không?” anh hỏi, giọng hơi chậm nhưng chân thành.

An ngập ngừng một giây, rồi gật đầu.

Cuộc trò chuyện bắt đầu bằng những câu hỏi đơn giản, về cà phê, về quán quen, về những buổi chiều rảnh rỗi. Không ai hỏi những điều quá riêng tư, nhưng mỗi câu trả lời đều mang theo sự cởi mở. An nhận ra Minh là người nói chuyện điềm đạm, biết lắng nghe. Còn Minh thì thấy An không hề lạnh lùng như vẻ ngoài trầm lặng, chỉ là cô cần thời gian để mở lòng.

Ánh nắng ngoài ban công dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn vàng ấm áp. Tiếng cười khẽ vang lên, không lớn nhưng đủ làm không gian trở nên gần gũi hơn. Lần này, khi rời quán, họ không bước đi theo hai hướng khác nhau.

Có những mối duyên bắt đầu rất chậm, không ồn ào, không vội vã. Nhưng chính sự chậm rãi ấy lại khiến người ta muốn bước tiếp, muốn khám phá thêm một chút nữa.

An và Minh không nói ra, nhưng cả hai đều hiểu rằng, cuộc gặp gỡ này không còn là tình cờ nữa. Và câu chuyện của họ, sau những dư âm mơ hồ ban đầu, đang dần tìm được nhịp điệu riêng của mình.