644 từ
Sau buổi chiều hôm ấy, An nhận ra mình bắt đầu mong chờ những điều rất nhỏ. Không phải là một lời hứa hẹn, cũng chẳng phải những cảm xúc mãnh liệt, mà chỉ là khoảnh khắc được ngồi đối diện Minh, nghe anh nói vài câu vu vơ về công việc, về những con đường anh hay đi ngang qua mỗi ngày.
Họ không hẹn nhau một cách rõ ràng. Mọi thứ diễn ra tự nhiên đến mức An đôi khi quên mất rằng, cách đây không lâu, họ vẫn chỉ là hai người xa lạ. Vài ngày một lần, họ lại tình cờ gặp nhau ở quán cà phê cũ. Lần nào cũng vậy, Minh luôn đến sớm hơn một chút, chọn chiếc bàn gần cửa sổ, như thể đã ngầm mặc định đó là chỗ của cả hai.
An thích cách Minh lắng nghe. Khi cô nói, anh không ngắt lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt tập trung và bình thản. Điều đó khiến An cảm thấy an tâm, một cảm giác hiếm hoi mà cô đã lâu không tìm thấy trong những mối quan hệ xung quanh mình.
Một buổi chiều, trời bỗng đổ mưa bất chợt. Những hạt mưa nặng dần, gõ lộp độp lên mái hiên quán. An nhìn ra ngoài, hơi cau mày. Cô không mang theo áo mưa, cũng chẳng thích cảnh đứng đợi mưa tạnh.
“Bạn không vội về chứ?” Minh lên tiếng, tay đặt trên tách cà phê còn ấm.
An lắc đầu. “Không. Tôi chỉ… không thích mưa lắm.”
Minh mỉm cười. “Vậy thì ở lại thêm chút nữa.”
Họ ngồi đó, nhìn mưa rơi, trò chuyện nhiều hơn những lần trước. Minh kể về những năm tháng anh bận rộn với công việc, về cảm giác cô đơn ngay cả khi xung quanh có rất nhiều người. An cũng kể, lần đầu tiên, về sự lạc lõng của mình, về những ngày trôi qua đều đặn nhưng thiếu đi một điều gì đó rất mơ hồ.
Ngoài kia, mưa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Khi quán bắt đầu vắng khách, Minh đứng dậy, cởi chiếc áo khoác mỏng trên người.
“Để tôi đưa bạn về,” anh nói, giọng dứt khoát nhưng nhẹ nhàng.
An do dự một chút, rồi gật đầu.
Họ bước ra ngoài dưới chung một chiếc ô. Con đường ướt nước phản chiếu ánh đèn, lung linh như một bức tranh bị nhòe đi. Khoảng cách giữa họ rất gần, đủ để An nghe thấy nhịp thở đều đều của Minh, đủ để cô nhận ra mùi hương dịu nhẹ quen thuộc.
Không ai nói nhiều. Sự im lặng lần này không gượng gạo, mà dễ chịu đến lạ. An chợt nhận ra, có những người chỉ cần đi cạnh nhau thôi, cũng đủ để lòng thấy bình yên.
Khi đến trước cửa nhà An, mưa đã nhỏ dần. Minh gấp ô lại, nhìn cô, ánh mắt mang theo chút ngập ngừng.
“Hôm nay… cảm ơn bạn,” An nói khẽ.
Minh lắc đầu. “Tôi mới là người nên nói câu đó.”
Họ đứng đó thêm vài giây, như đều đang chờ đợi điều gì đó nhưng lại không dám nói ra. Cuối cùng, Minh mỉm cười.
“Ngày mai, nếu rảnh, bạn có muốn đi dạo không? Chỉ là đi bộ thôi.”
An cảm thấy tim mình khẽ rung lên. Cô gật đầu, nụ cười nở chậm nhưng rất thật.
“Được.”
Minh rời đi, bóng lưng anh dần khuất sau màn mưa mỏng. An đứng lại trước cửa nhà, lòng ngập tràn một cảm xúc ấm áp khó gọi tên. Cô biết, từ khoảnh khắc này, mọi thứ đã bắt đầu thay đổi.
Khoảng cách giữa hai con người từng xa lạ đang dần được rút ngắn, không vội vàng, không ép buộc. Chỉ đơn giản là hai nhịp sống, chậm rãi tiến lại gần nhau hơn một chút, giữa những ngày mưa nắng rất đỗi bình thường.