724 từ
Buổi sáng hôm sau, An thức dậy sớm hơn thường lệ. Ánh nắng len qua rèm cửa, rơi nhẹ lên sàn nhà, khiến căn phòng nhỏ bừng lên cảm giác trong trẻo. Cô nằm yên vài giây, lắng nghe nhịp tim mình, rồi chợt bật cười khi nhận ra bản thân đang mong chờ một cuộc hẹn rất đỗi giản đơn.
An chọn một chiếc váy màu nhạt, không cầu kỳ, chỉ vừa đủ thoải mái. Trước khi ra khỏi nhà, cô đứng lại trước gương, chỉnh lại mái tóc, rồi tự nhủ đừng suy nghĩ quá nhiều. Chỉ là một buổi đi dạo, cô nói với chính mình. Nhưng sâu trong lòng, An hiểu, có những điều đang âm thầm đổi khác.
Minh đợi cô ở đầu con phố nhỏ, nơi có hàng cây rợp bóng. Khi An xuất hiện, anh ngẩng đầu lên, nụ cười thoáng qua nhưng đủ để khiến cô cảm thấy an tâm.
“Chào buổi sáng,” Minh nói.
“Chào anh,” An đáp, giọng nhẹ như gió.
Họ bắt đầu bước đi, không vội vàng. Con đường dẫn ra bờ sông vẫn còn yên tĩnh, tiếng xe cộ thưa thớt, không gian như dành riêng cho những bước chân song song ấy. Minh hỏi An về những điều rất nhỏ: cô thích buổi sáng hay buổi chiều hơn, có thường đi bộ như thế này không. An trả lời chậm rãi, thỉnh thoảng quay sang hỏi lại anh, để cuộc trò chuyện trôi đi tự nhiên.
Minh kể rằng anh thích đi bộ mỗi khi cần sắp xếp lại suy nghĩ. Những lúc ấy, anh thường không nghe nhạc, chỉ để tâm trí trôi theo nhịp bước chân. An lắng nghe, nhận ra giữa họ có một sự tương đồng lặng lẽ. Cô cũng thích những khoảng lặng như thế, nơi không cần nói quá nhiều mà vẫn cảm thấy đủ đầy.
Bờ sông hiện ra trước mắt, mặt nước phản chiếu bầu trời trong xanh. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi mát. Họ ngồi xuống băng ghế gỗ, nhìn dòng nước trôi chậm. Một lúc lâu không ai nói gì. Sự im lặng lần này không hề nặng nề, mà giống như một khoảng nghỉ cần thiết.
“Có khi nào bạn thấy mình đang đứng yên, dù mọi thứ xung quanh vẫn chuyển động không?” Minh bất chợt hỏi.
An suy nghĩ một chút rồi gật đầu. “Có. Và cảm giác đó… khá đáng sợ.”
Minh mỉm cười. “Tôi cũng vậy.”
Câu nói ngắn ngủi ấy như kéo họ lại gần hơn. An nhận ra Minh không cố tỏ ra mạnh mẽ hay hoàn hảo. Anh thừa nhận những khoảng trống, những hoang mang rất người. Điều đó khiến cô thấy dễ chịu, như thể mình không phải giấu đi những phần chưa trọn vẹn của bản thân.
Họ tiếp tục đi dọc theo bờ sông. Minh dừng lại ở một quầy nước nhỏ, mua hai chai nước mát. Khi anh đưa cho An, đầu ngón tay họ chạm nhẹ vào nhau, chỉ trong tích tắc, nhưng đủ để An cảm thấy tim mình khẽ rung lên. Cô quay đi, giả vờ nhìn ra xa, còn Minh thì khẽ hắng giọng, như để che đi sự bối rối.
Buổi sáng trôi qua nhanh hơn họ nghĩ. Khi mặt trời lên cao, con đường bắt đầu đông người hơn. Minh nhìn đồng hồ, rồi quay sang An.
“Có lẽ chúng ta nên quay về,” anh nói, giọng có chút tiếc nuối.
An gật đầu. “Ừ.”
Trên đường về, họ đi chậm hơn lúc đi. Không ai nói ra, nhưng cả hai đều muốn kéo dài thêm chút thời gian này. Khi đến gần nhà An, Minh dừng lại.
“Hôm nay… tôi thấy rất thoải mái,” anh nói.
An mỉm cười. “Tôi cũng vậy.”
Họ đứng đó vài giây, không ai vội rời đi. Cuối cùng, Minh lên tiếng:
“Nếu bạn không phiền, chúng ta có thể… đi bộ như thế này thêm lần nữa.”
An gật đầu, ánh mắt ánh lên nét dịu dàng. “Tôi không phiền.”
Minh rời đi, để lại phía sau cảm giác nhẹ nhõm và ấm áp. An bước vào nhà, đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa một lúc lâu. Cô nhận ra, có những mối quan hệ không cần những lời hứa lớn lao. Chỉ cần những bước đi song song, chậm rãi và chân thành, cũng đủ để khiến người ta muốn bước tiếp.