601 từ
Những ngày sau đó, An nhận ra mình không còn nhìn thời gian theo cách cũ nữa. Mỗi buổi sáng trôi qua nhanh hơn, mỗi buổi chiều lại trở nên đáng mong chờ. Cô không cần một lý do cụ thể, chỉ biết rằng, đâu đó trong nhịp sống quen thuộc, đã xuất hiện một người khiến mọi thứ trở nên khác đi.
An và Minh không gặp nhau mỗi ngày. Họ để mọi thứ diễn ra vừa đủ, như cách người ta thưởng thức một tách trà nóng, chậm rãi và có chừng mực. Thỉnh thoảng là một buổi cà phê ngắn sau giờ làm, thỉnh thoảng là một cuộc dạo bộ buổi tối khi thành phố đã lên đèn. Không ai gọi đó là hẹn hò, nhưng cả hai đều hiểu, họ đang dành thời gian cho nhau theo một cách rất riêng.
Minh bắt đầu kể nhiều hơn về công việc của mình. Anh nói về những áp lực, những lựa chọn khó khăn, và cả những lúc anh tự hỏi liệu mình có đang đi đúng hướng hay không. An lắng nghe, không đưa ra lời khuyên quá nhiều, chỉ ở đó, đủ gần để Minh cảm thấy được thấu hiểu. Điều đó khiến anh trân trọng cô hơn anh nghĩ.
Còn An, lần đầu tiên sau rất lâu, cô cho phép mình chia sẻ những suy nghĩ sâu kín. Cô nói về nỗi sợ bị bỏ lại phía sau, về cảm giác không thuộc về đâu cả. Minh không cắt ngang, chỉ lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Ánh mắt anh dịu đi, như thể đang nâng niu những lời cô nói.
Một buổi tối, họ ngồi bên bờ sông, nơi từng cùng nhau đi bộ trước đó. Gió thổi nhẹ, mặt nước lăn tăn phản chiếu ánh đèn. An kéo nhẹ chiếc áo khoác, Minh nhận ra, liền đưa tay chỉnh lại cổ áo giúp cô. Cử chỉ rất nhỏ, rất tự nhiên, nhưng lại khiến An bất chợt im lặng.
Cô nhận ra tim mình đang nghiêng đi một chút, không quá mạnh, nhưng đủ để khiến cô bối rối. An quay mặt đi, giả vờ nhìn dòng nước. Minh cũng nhận ra sự thay đổi ấy, nhưng anh không nói gì, chỉ giữ khoảng cách vừa đủ, như tôn trọng nhịp cảm xúc của cô.
“An này,” Minh lên tiếng sau một lúc lâu, giọng trầm và chậm, “bạn có tin vào việc mọi thứ đến đúng lúc không?”
An suy nghĩ, rồi gật đầu. “Tôi nghĩ… nếu là đúng người, đúng cảm xúc, thì sớm hay muộn cũng sẽ gặp.”
Minh mỉm cười, ánh mắt sâu hơn thường ngày. “Tôi cũng nghĩ vậy.”
Câu nói ấy lơ lửng giữa không gian, không có lời giải thích rõ ràng, nhưng lại đủ để khiến An cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô không hỏi thêm, Minh cũng không nói tiếp. Họ để câu chuyện trôi đi, như cách cả hai đang để cảm xúc tự tìm đường.
Khi chia tay, Minh đứng lại nhìn theo bóng An khuất dần. Anh biết, mình cũng đang bước vào một vùng cảm xúc mới, nơi sự bình thản quen thuộc dần nhường chỗ cho những rung động rất thật. Anh không vội vã, nhưng cũng không muốn lùi lại.
Còn An, trên đường về, bất giác mỉm cười. Cô không còn tự hỏi vì sao mình lại cảm thấy như vậy. Có những điều không cần lý do, chỉ cần cảm nhận. Và cô biết, từ khoảnh khắc này, lòng mình đã bắt đầu nghiêng về phía anh, một cách dịu dàng và chân thành.