644 từ
An bắt đầu nhận ra những thay đổi nhỏ trong chính mình trước cả khi cô kịp gọi tên chúng. Cô hay mỉm cười hơn khi nhìn thấy một quán cà phê quen, hay chậm lại mỗi khi đi ngang bờ sông lộng gió. Và đôi khi, chỉ một tin nhắn ngắn từ Minh cũng đủ khiến một ngày bình thường trở nên dịu dàng hơn.
Họ bắt đầu nhắn tin cho nhau nhiều hơn, nhưng không dồn dập. Minh thường gửi cho An vài dòng vào buổi sáng, hỏi cô đã ăn sáng chưa, chúc cô một ngày làm việc suôn sẻ. An đáp lại bằng những câu đơn giản, đôi khi kèm theo một bức ảnh chụp vội ánh nắng ngoài cửa sổ. Những điều nhỏ bé ấy lặng lẽ nối hai người lại gần nhau hơn.
Một buổi chiều, Minh rủ An đến xem một triển lãm ảnh nhỏ ở trung tâm văn hóa. An do dự một chút, rồi gật đầu. Cô không phải người thích những nơi đông người, nhưng lần này, cô muốn thử bước ra khỏi vùng an toàn của mình.
Triển lãm không quá đông. Những bức ảnh được treo dọc theo bức tường trắng, ghi lại những khoảnh khắc rất đời: một cụ già ngồi bên hiên nhà, một đứa trẻ cười rạng rỡ dưới mưa, một con phố vắng lúc chiều muộn. An dừng lại trước một bức ảnh chụp đôi bàn tay nắm chặt, im lặng rất lâu.
“Bạn đang nghĩ gì vậy?” Minh hỏi khẽ.
An mỉm cười. “Tôi nghĩ… có những thứ nhìn rất bình thường, nhưng khi giữ được, lại trở nên quý giá.”
Minh nhìn cô, ánh mắt trầm lại. “Tôi cũng nghĩ vậy.”
Trong không gian yên tĩnh ấy, họ đứng rất gần nhau. An có thể cảm nhận được hơi ấm từ Minh, rất rõ, rất thật. Cô không lùi lại, cũng không tiến lên. Khoảng cách giữa họ chỉ còn là một bước chân, nhưng cả hai đều hiểu, đó là một bước cần sự chắc chắn.
Sau triển lãm, họ đi bộ dọc theo con phố nhỏ gần đó. Trời đã ngả tối, ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường tạo thành những vệt sáng dài. Minh đi chậm hơn thường ngày, như để An có thể theo kịp nhịp bước của anh.
“An này,” Minh lên tiếng, giọng có chút ngập ngừng, “tôi không muốn làm mọi thứ trở nên vội vàng.”
An quay sang nhìn anh. “Tôi cũng vậy.”
Minh thở nhẹ ra, như trút được điều gì đó. “Nhưng tôi muốn bạn biết, ở bên bạn… tôi thấy rất yên.”
An không trả lời ngay. Cô cảm nhận được nhịp tim mình đang đập mạnh hơn. Cuối cùng, cô khẽ nói: “Tôi cũng thấy như vậy.”
Họ dừng lại ở một góc phố yên tĩnh. Không có ai xung quanh, chỉ có tiếng gió và ánh đèn vàng dịu. Minh nhìn An, ánh mắt không còn che giấu sự quan tâm. Anh đưa tay ra, chậm rãi, như để cô có đủ thời gian suy nghĩ.
An nhìn bàn tay ấy một giây rất ngắn, rồi đặt tay mình vào. Cái nắm tay nhẹ nhàng, không siết chặt, nhưng đủ để truyền đi sự ấm áp. Không có lời tỏ tình, không có hứa hẹn. Chỉ là một cử chỉ rất nhỏ, nhưng lại khiến cả hai đều hiểu rằng, họ đã tiến thêm một bước rất gần.
Trên đường về, họ vẫn nắm tay nhau. An cảm thấy lòng mình dịu lại, không còn bối rối như trước. Cô biết, mình đang bước vào một điều gì đó mới mẻ, nhưng không đáng sợ. Bởi lần này, cô không đi một mình.
Có những khoảnh khắc không cần nói thành lời. Chỉ cần một bước tiến chậm rãi, một bàn tay chìa ra đúng lúc, cũng đủ để hai trái tim hiểu rằng, họ đang chọn nhau.