MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Chạm Vào TimChương 7: Những điều chưa gọi tên

Nắng Chạm Vào Tim

Chương 7: Những điều chưa gọi tên

582 từ

Sau buổi tối nắm tay nhau ấy, An và Minh không nhắc lại điều đã xảy ra. Nhưng sự im lặng giữa họ không còn giống trước kia. Nó mang theo một sự thừa nhận ngầm, dịu dàng và ấm áp, như thể cả hai đều hiểu rằng có một điều gì đó đang lớn dần lên, dù chưa được gọi tên.

An nhận ra mình bắt đầu chú ý đến Minh theo một cách khác. Khi anh nhắn tin chúc cô ngủ ngon, cô sẽ đọc lại vài lần trước khi đặt điện thoại xuống. Khi anh kể về một ngày bận rộn, cô thấy mình lo lắng nhiều hơn mức cần thiết. Những cảm xúc ấy đến rất nhẹ, nhưng lại rõ ràng đến mức An không thể giả vờ không nhận ra.

Minh cũng thay đổi, dù anh không nói ra. Anh quan tâm đến An nhiều hơn, nhưng luôn giữ chừng mực. Anh hỏi cô có mệt không sau giờ làm, có nhớ ăn uống đầy đủ không. Đó không phải sự chăm sóc quá mức, chỉ là những điều nhỏ nhặt, vừa đủ để An cảm thấy mình được đặt trong suy nghĩ của ai đó.

Một buổi chiều cuối tuần, Minh rủ An đến một hiệu sách cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ. Nơi ấy yên tĩnh, mùi giấy cũ và gỗ trộn lẫn, tạo cảm giác rất dễ chịu. An thích cách Minh chậm rãi lướt tay qua từng kệ sách, thỉnh thoảng dừng lại đọc vài dòng rồi mỉm cười, như thể vừa tìm thấy điều gì quen thuộc.

An chọn một cuốn tiểu thuyết mỏng, đứng dựa vào kệ sách đọc thử. Minh đứng cách cô không xa, cầm trên tay một cuốn sách đã sờn gáy. Thỉnh thoảng, ánh mắt họ lại chạm nhau, rồi cả hai cùng bật cười rất khẽ, không vì lý do cụ thể nào cả.

“Bạn hay đến những nơi thế này à?” An hỏi.

“Không thường xuyên,” Minh đáp. “Nhưng tôi thích những chỗ yên tĩnh. Dễ nghĩ hơn.”

An gật đầu. “Tôi cũng vậy.”

Họ rời hiệu sách khi trời đã xế chiều. Trên tay mỗi người là một cuốn sách mới mua. Minh đề nghị đi bộ thêm một đoạn. Con hẻm nhỏ dẫn ra con đường lớn, ánh nắng cuối ngày rơi xuống tạo thành những vệt sáng dài.

An bước chậm lại, rồi dừng hẳn. Minh cũng dừng theo, quay sang nhìn cô.

“Minh này,” An lên tiếng, giọng không giấu được chút do dự, “có khi nào… anh sợ mọi thứ thay đổi không?”

Minh im lặng vài giây. “Có,” anh nói thật. “Nhưng tôi còn sợ hơn nếu không dám bước tới.”

Câu trả lời ấy khiến An thấy tim mình khẽ rung. Cô không nói thêm, chỉ mỉm cười. Minh đưa tay ra, lần này không ngập ngừng như trước. An đặt tay mình vào tay anh, rất tự nhiên, như thể đó là điều vốn dĩ nên xảy ra.

Họ tiếp tục bước đi, những bước chân song song trên con đường ngập nắng. Không ai nói lời yêu, cũng không hứa hẹn điều gì xa xôi. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, An biết rằng, có những mối quan hệ không cần phải vội vàng định nghĩa. Chỉ cần cảm xúc đủ chân thành, thì sớm hay muộn, cái tên dành cho nó cũng sẽ tự xuất hiện.

Và giữa những điều chưa gọi tên ấy, cả hai đều đang học cách ở lại, lắng nghe và bước tiếp, cùng nhau.