757 từ
Những ngày sau đó trôi qua êm đềm đến mức An đôi khi quên mất cảm giác bất an từng bám lấy mình. Cô và Minh vẫn giữ nhịp điệu chậm rãi ấy, không quá gần để vội vàng, cũng không xa đến mức mờ nhạt. Họ gặp nhau khi rảnh, nhắn tin khi nhớ, và dành cho nhau những khoảng lặng dễ chịu mà không cần phải lấp đầy bằng lời nói.
Cho đến một buổi chiều, An nhận ra Minh trở nên trầm hơn thường ngày.
Họ ngồi trong quán cà phê quen thuộc, nơi ánh nắng đã bắt đầu nghiêng về phía ban công. Minh khuấy nhẹ tách cà phê, ánh mắt không rời mặt bàn. An nhìn anh, cảm giác lo lắng khẽ dâng lên, rất mơ hồ nhưng rõ ràng.
“Anh mệt à?” cô hỏi.
Minh ngẩng lên, mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không chạm đến ánh mắt. “Ừ, công việc hơi rối.”
An gật đầu, không hỏi thêm. Cô hiểu có những lúc người ta cần thời gian để tự sắp xếp suy nghĩ. Nhưng suốt buổi chiều, Minh nói ít hơn, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang ở rất xa nơi này.
Trên đường về, họ vẫn đi cạnh nhau, nhưng khoảng cách giữa hai người dường như rộng hơn một chút. An nhận ra mình đang cố bước chậm lại để giữ nhịp cùng Minh, nhưng anh dường như không để ý. Cảm giác hụt hẫng thoáng qua, khiến cô khẽ siết chặt tay mình.
Tối đó, An trằn trọc rất lâu. Cô không biết vì sao sự im lặng của Minh lại khiến mình bất an đến vậy. Cô tự hỏi liệu mình có đang mong đợi quá nhiều, khi cả hai vẫn chưa từng gọi tên mối quan hệ này.
Ở phía bên kia thành phố, Minh ngồi trước bàn làm việc, ánh đèn trắng chiếu xuống xấp hồ sơ còn dang dở. Một cơ hội mới vừa xuất hiện, hấp dẫn nhưng đầy rủi ro. Nó đồng nghĩa với việc anh sẽ phải dành nhiều thời gian hơn cho công việc, thậm chí có thể rời khỏi thành phố trong một thời gian dài.
Minh nghĩ đến An, đến những buổi chiều yên tĩnh, những bước đi song song, và bàn tay ấm áp từng nắm lấy tay anh. Anh không sợ thay đổi, nhưng lần này, anh sợ phải kéo theo một người khác vào những điều chưa chắc chắn.
Ngày hôm sau, An nhận được tin nhắn từ Minh:
*Hôm nay anh bận, có lẽ không gặp được. Để hôm khác nhé.*
Tin nhắn ngắn gọn, lịch sự, nhưng lại khiến lòng An trĩu xuống. Cô nhìn màn hình điện thoại rất lâu, rồi trả lời:
*Ừ, không sao.*
Cả ngày hôm đó, An làm việc trong trạng thái lơ đãng. Cô tự nhắc mình rằng ai cũng có cuộc sống riêng, rằng không nên đặt cảm xúc của mình lên người khác. Nhưng trái tim thì không nghe lời lý trí. Nó cứ khẽ nghiêng về phía Minh, chờ đợi một điều gì đó rõ ràng hơn.
Buổi tối, Minh chủ động gọi cho An. Giọng anh vang lên qua điện thoại, trầm và chậm.
“An này, anh xin lỗi vì hôm qua.”
“Không sao đâu,” cô đáp, dù chính mình cũng không chắc điều đó.
Minh im lặng vài giây. “Có những chuyện anh chưa biết phải nói thế nào. Không phải vì không tin em, mà vì anh chưa sắp xếp được chính mình.”
An khẽ hít một hơi sâu. “Em không cần anh phải giải thích ngay. Em chỉ… không muốn cảm giác bị đặt ra ngoài.”
Câu nói ấy khiến Minh lặng đi. Anh nhận ra, trong lúc loay hoay với những nỗi lo của mình, anh đã vô tình tạo ra khoảng cách.
“Anh không muốn em nghĩ như vậy,” anh nói, giọng dịu xuống. “Anh chỉ cần thêm chút thời gian.”
“Em hiểu,” An đáp. Và lần này, cô thực sự hiểu. Nhưng hiểu không có nghĩa là không lo.
Cuộc gọi kết thúc trong sự lặng yên quen thuộc, nhưng lần này, sự im lặng mang theo một dư vị khác. Không còn hoàn toàn nhẹ nhàng, mà pha chút mong manh.
An đặt điện thoại xuống, tựa lưng vào ghế. Cô nhận ra, khi lòng đã nghiêng về ai đó, người ta không chỉ đón nhận những điều ấm áp, mà còn phải học cách đối diện với lo âu đầu tiên. Và có lẽ, đây chính là ngưỡng cửa mà cả cô và Minh đều phải bước qua, nếu muốn đi xa hơn.