907 từ · ~5 phút đọc
An nhận ra có những cảm xúc không thể trốn tránh mãi.
Khoảng cách vô hình mấy ngày qua khiến cô trở nên nhạy cảm hơn bình thường. Chỉ một ánh nhìn thoáng qua, một câu nói ngắn ngủi, cũng đủ làm lòng cô dao động. An tự nhủ rằng mình không nên nghĩ nhiều, rằng Minh chỉ là một người bạn tốt, nhưng càng cố phủ nhận, cảm xúc trong cô lại càng rõ ràng hơn.
Buổi sáng hôm đó, An đến trường sớm. Sân trường còn thưa người, không khí mát lành sau cơn mưa đêm. Cô ngồi xuống bậc thềm gần thư viện, mở sách nhưng không đọc được chữ nào. Trong đầu cô, hình ảnh Minh cứ lặp đi lặp lại, rõ ràng đến mức cô không thể phớt lờ.
Minh xuất hiện không lâu sau đó.
Cậu bước chậm qua sân trường, vai đeo balo quen thuộc. Khi nhìn thấy An, cậu khựng lại trong giây lát, như đang do dự. Rồi Minh tiến đến, đứng cách An một khoảng vừa đủ.
“Cậu đến sớm nhỉ,” Minh nói, giọng trầm và nhẹ.
An ngẩng lên, mỉm cười. “Ừ.”
Khoảng lặng ngắn ngủi lại xuất hiện giữa họ. Nhưng lần này, nó không khiến An thấy khó chịu. Trái lại, cô cảm nhận được nhịp tim mình đang đập nhanh hơn, rõ ràng hơn.
“Dạo này cậu có vẻ bận,” Minh nói tiếp, như muốn phá vỡ sự im lặng.
An nhìn Minh, định nói điều gì đó, rồi lại thôi. Cuối cùng, cô chỉ khẽ đáp: “Chắc tại mình chưa quen hết mọi thứ.”
Minh gật đầu. “Nếu có gì cần, cứ nói với mình.”
Câu nói ấy rất bình thường, nhưng lại khiến An thấy sống mũi cay cay. Cô chợt nhận ra, mình đã quen với việc có Minh ở đó từ lúc nào không hay. Và chỉ cần nghĩ đến việc có thể mất đi sự hiện diện ấy, lòng cô đã thấy trống trải.
Giờ ra chơi, An cùng bạn bè xuống căng tin. Từ xa, cô nhìn thấy Minh đang đứng nói chuyện với một bạn nữ cùng lớp. Hai người cười nói khá thoải mái. An khựng lại, cảm giác gì đó rất lạ len vào tim.
Cô biết mình không có quyền ghen. Nhưng ánh mắt cô vẫn vô thức dõi theo Minh lâu hơn cần thiết.
Một tiếng gọi kéo An trở về thực tại. Cô quay đi, cố tỏ ra bình thường. Nhưng trong lòng, những suy nghĩ hỗn loạn bắt đầu xuất hiện. An tự hỏi, liệu Minh có đối xử với mọi người đều như vậy không. Liệu những điều cậu làm cho cô có thật sự đặc biệt.
Buổi chiều, An tham gia trực nhật cùng lớp. Khi cô đang lau bảng thì Minh xuất hiện ở cửa lớp.
“An,” Minh gọi.
Cô quay lại, hơi ngạc nhiên. “Có chuyện gì vậy?”
“Mình thấy cậu để quên áo khoác ở thư viện,” Minh nói, đưa chiếc áo quen thuộc ra.
An sững lại. Cô đã tìm chiếc áo đó suốt buổi trưa nhưng không thấy. “Cảm ơn cậu,” cô nói, nhận lấy áo.
Minh nhìn cô một lúc, rồi hỏi: “Cậu có mệt không?”
An lắc đầu, nhưng Minh vẫn nhận ra vẻ thiếu sức sống trong ánh mắt cô.
“An này,” Minh nói chậm rãi, “mấy hôm nay… mình có làm gì khiến cậu khó chịu không?”
Câu hỏi ấy khiến An bất ngờ. Cô không ngờ Minh lại để ý đến những thay đổi nhỏ của mình như vậy. Trái tim cô khẽ rung lên, rất mạnh.
“Không phải,” An vội đáp. “Chỉ là mình… hơi rối thôi.”
Minh không hỏi thêm. Cậu chỉ gật đầu, ánh mắt dịu đi. “Ừ. Khi nào cậu sẵn sàng nói, mình sẽ nghe.”
Khoảnh khắc ấy, An cảm thấy một cảm xúc rất rõ ràng dâng lên trong lòng. Không còn mơ hồ, không còn mập mờ. Cô biết, mình đã rung động thật rồi.
Buổi tối, An ngồi bên bàn học, nhìn chiếc áo khoác đặt gọn gàng trên ghế. Mùi hương quen thuộc khiến cô nhớ đến Minh, nhớ đến ánh mắt quan tâm và giọng nói trầm ấm của cậu.
Cô cầm điện thoại lên, mở khung chat quen thuộc. Ngón tay An dừng lại một lúc, rồi gõ.
An: “Minh này.”
Tin nhắn được gửi đi. Vài giây sau, hồi âm xuất hiện.
Minh: “Ừ, mình đây.”
An hít một hơi thật sâu.
An: “Cảm ơn cậu… vì hôm nay.”
Minh trả lời rất nhanh.
Minh: “Không có gì. Mình chỉ làm điều mình muốn thôi.”
An nhìn dòng chữ ấy, tim đập mạnh. Cô chợt hiểu ra rằng, có những rung động không cần phải gọi tên ngay lập tức. Chỉ cần biết rằng, ở đâu đó, có một người khiến mình vui khi nghĩ đến, lo lắng khi xa cách, và bình yên khi ở gần.
Ở phía bên kia màn hình, Minh cũng mỉm cười. Cậu đặt điện thoại xuống, tựa lưng vào ghế. Trong lòng cậu, một cảm giác rất quen mà cũng rất mới đang lan ra.
Cậu biết, từ lúc nào đó, An đã không còn là một người bạn bình thường nữa.
Khi tim bắt đầu rung động, người ta có thể giả vờ như không có gì xảy ra. Nhưng trái tim thì không biết nói dối. Và cả Minh lẫn An đều đang đứng trước một ngưỡng cửa mới, nơi cảm xúc đã không còn chỉ là sự quan tâm giản đơn.
Họ chưa nói ra, nhưng cả hai đều cảm nhận được điều đó rất rõ ràng.