Thành phố B vào những ngày cuối hạ luôn mang một vẻ tĩnh lặng đến lạ kỳ. Ánh nắng không còn gay gắt như dạo tháng Sáu, mà thay vào đó là những vệt nắng vàng hanh hao, mỏng manh như tơ trời, lững lờ trôi trên những tán cây long não già cỗi dọc theo con đường dẫn vào khu trung tâm.
Tô Nhiên ngồi trong một quán cà phê nhỏ nằm sâu trong hẻm vắng, nơi mà tiếng ồn ào của phố thị chỉ còn là những thanh âm rì rào xa xăm. Cô đặt cuốn sổ phác thảo sang một bên, khẽ đưa tay vén lọn tóc mai ra sau vành tai, đôi mắt thanh thuần khẽ nheo lại vì ánh sáng hắt vào từ cửa sổ.
Năm năm. Một khoảng thời gian không quá dài để thay đổi một thành phố, nhưng lại đủ để khiến lòng người trở nên trầm mặc hơn.
Sau khi tốt nghiệp loại ưu chuyên ngành kiến trúc ở nước ngoài, Tô Nhiên chọn quay về đây. Không phải vì thành phố B có cơ hội phát triển tốt nhất, mà vì ở đây có những ký ức mà cô đã từng cố gắng chôn vùi, nhưng mỗi khi đêm về, chúng lại trỗi dậy, âm ỉ và nhức nhối như một vết thương chưa khép miệng.
"Tô tiểu thư, đây là bản thiết kế sơ bộ cho biệt thự của tập đoàn Thẩm thị mà cô yêu cầu."
Tiếng của người trợ lý kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Tô Nhiên nhẹ gật đầu, nhận lấy xấp tài liệu. Khi nhìn thấy hai chữ "Thẩm thị" nằm trang trọng trên bìa hồ sơ, ngón tay cô bỗng chốc cứng đờ. Cảm giác lạnh lẽo từ sống lưng lan tỏa ra khắp tứ chi, dù ngoài kia nắng vẫn đang tràn ngập phố phường.
"Chủ tịch của họ... có yêu cầu gì đặc biệt không?" Cô cố giữ giọng mình thật bình thản, nhưng nhịp tim đã bắt đầu đập loạn nhịp.
"Nghe nói vị chủ tịch mới này rất khó tính. Anh ta chỉ yêu cầu một điều duy nhất: Phải giữ nguyên cấu trúc của căn phòng áp mái theo đúng bản vẽ cũ từ mười năm trước. Không được thay đổi dù chỉ là một viên gạch."
Tô Nhiên im lặng, hơi thở khẽ khựng lại. Mười năm trước... cái mốc thời gian ấy như một cái dằm đâm sâu vào trái tim cô.
Cùng lúc đó, tại tòa cao ốc trung tâm của tập đoàn Thẩm thị, không khí lại trang nghiêm và áp lực đến nghẹt thở.
Trên tầng cao nhất, một người đàn ông đang đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống toàn cảnh thành phố B đang chìm trong nắng nhạt. Bóng lưng anh cao lớn, đơn độc, toát ra vẻ lạnh lùng khó gần. Bộ vest đen được cắt may thủ công tỉ mỉ càng làm tôn lên vóc dáng cường tráng nhưng đầy phong trần của anh.
Thẩm Ngôn xoay xoay chiếc bật lửa trong tay, ánh lửa xanh lấp lóe phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm, đen kịt như mực tàu. Anh không hút thuốc, chỉ là thói quen này đã theo anh suốt những năm tháng lăn lộn nơi đất khách quê người.
Mỗi khi nhớ đến một người, anh lại thích nhìn ngọn lửa bùng lên rồi lụi tàn, giống như cách tình yêu và hận thù trong lòng anh đang giằng xé lẫn nhau.
"Sếp, bên phía công ty kiến trúc đã nhận lời. Người phụ trách chính là cô Tô Nhiên." Thư ký cung kính báo cáo rồi nhanh chóng lui ra ngoài, không dám nán lại một giây nào dưới áp lực từ vị sếp trẻ tuổi này.
Cái tên "Tô Nhiên" vang lên, khiến bàn tay đang xoay bật lửa của Thẩm Ngôn khựng lại.
Anh nhếch môi, một nụ cười không mang theo chút ấm áp nào, nhưng đáy mắt lại hiện lên một sự điên cuồng và chiếm hữu đến đáng sợ. Năm năm trước, cô chọn cách rời bỏ anh vào một ngày nắng đẹp nhất. Cô mang theo sự dịu dàng của anh đi mất, để lại một Thẩm Ngôn chỉ còn biết đến sự lạnh lẽo của quyền lực và tiền bạc.
"Cuối cùng em cũng chịu về rồi." Anh thì thầm vào khoảng không, giọng nói khàn khàn như thể đã bị kìm nén quá lâu.
Nắng ngoài kia vẫn vàng vọt, nhưng dưới lớp vỏ bọc bình yên ấy, một cơn bão mang tên "Thẩm Ngôn" đang bắt đầu trỗi dậy. Anh sẽ không để cô chạy thoát thêm một lần nào nữa. Nếu cô thích ánh nắng, anh sẽ xây cho cô một chiếc lồng bằng vàng chứa đầy ánh nắng. Nếu cô muốn tự do, anh sẽ dùng tình yêu điên cuồng này để khóa chặt đôi cánh của cô lại.
Thành phố B hôm nay, nắng vẫn nhẹ nhàng, nhưng trong lòng hai con người từng là thanh xuân của nhau, sóng bắt đầu cuộn trào.