Buổi sáng thứ Hai tại trụ sở Thẩm thị mang một bầu không khí trang nghiêm đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở. Tô Nhiên đứng trước tấm gương lớn trong nhà vệ sinh của công ty, cô hít một hơi thật sâu, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng ngay ngắn.
Hôm nay cô đến đây với tư cách là kiến trúc sư trưởng của dự án cải tạo khu biệt thự cũ – một dự án mà Thẩm thị cực kỳ coi trọng. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi bước chân vào tòa nhà này, nhìn thấy logo chữ "S" mạ vàng quyền lực, đôi bàn tay cô vẫn không tự chủ được mà run rẩy.
"Cô Tô, chủ tịch đang đợi cô ở phòng họp tầng 45. Mời đi lối này."
Tiếng của cô thư ký chuyên nghiệp vang lên. Tô Nhiên khẽ gật đầu, ôm chặt tập hồ sơ vào lòng như thể đó là tấm lá chắn cuối cùng của mình.
Cánh cửa thang máy chuyên dụng mở ra. Không gian bên trong thang máy rất rộng, nhưng đối với Tô Nhiên, nó lại hẹp đến mức khiến cô thấy choáng váng. Và rồi, cô khựng lại.
Bên trong thang máy không hề trống rỗng.
Một người đàn ông đang đứng quay lưng về phía cửa. Dáng người anh cao lớn, bờ vai rộng vững chãi che khuất một phần ánh đèn. Mùi hương quen thuộc – mùi gỗ tuyết tùng pha lẫn chút vị bạc hà thanh mát – xộc thẳng vào cánh mũi của Tô Nhiên. Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Thẩm Ngôn.
Dù chỉ nhìn từ phía sau, cô vẫn nhận ra anh ngay lập tức. Đó là người đàn ông đã từng cõng cô đi qua những con phố ngập lụt mùa hạ, người đã từng thì thầm vào tai cô những lời thề non hẹn biển dưới gốc cây bằng lăng tím năm ấy.
Cửa thang máy khép lại. Không gian trở nên yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập liên hồi. Thẩm Ngôn không quay lại, nhưng qua sự phản chiếu của vách inox sáng loáng, cô thấy đôi mắt anh đang nhìn chằm chằm vào hình bóng mình qua gương.
"Đã lâu không gặp, kiến trúc sư Tô."
Giọng nói của anh trầm thấp, khàn khàn, mang theo một chút lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa sự nguy hiểm khó tả. Nó không giống với giọng nói trong trẻo của chàng thiếu niên mười bảy tuổi năm nào, mà là giọng của một người đàn ông đã trải qua quá nhiều phong ba bão táp.
Tô Nhiên mím môi, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy: "Chào anh, Thẩm tổng. Không ngờ lại gặp anh ở đây."
"Không ngờ sao?" Thẩm Ngôn đột ngột xoay người lại.
Anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Tô Nhiên vô thức lùi lại cho đến khi lưng cô chạm sát vào vách thang máy lạnh ngắt. Thẩm Ngôn chống một tay lên vách, cúi thấp người, hơi thở nóng hổi của anh lướt qua gò má cô, mang theo một áp lực vô hình khiến cô không thể cử động.
"Thành phố B này nhỏ như vậy, em nghĩ mình có thể trốn đi đâu? Hay em nghĩ rằng... sau khi bỏ rơi tôi, em có thể bình thản quay về như chưa từng có chuyện gì xảy ra?"
Ánh mắt anh rực cháy, không phải là sự tức giận đơn thuần, mà là một loại tình cảm chiếm hữu cuồng nhiệt được che đậy dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng. Ngón tay anh khẽ lướt qua lọn tóc mai của cô, một cái chạm rất nhẹ nhưng lại khiến Tô Nhiên run lên bần bật.
"Thẩm tổng, đây là nơi công cộng. Chúng ta có cuộc họp..." Cô cố gắng đẩy anh ra, nhưng lồng ngực anh cứng như đá, hoàn toàn không hề lay chuyển.
Thẩm Ngôn nhìn bờ môi đang run rẩy của cô, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh nhớ hương vị này, nhớ cảm giác mềm mại này đến phát điên. Năm năm qua, không có đêm nào anh không mơ thấy cô, không có giây phút nào anh không muốn tìm ra cô rồi trói chặt cô bên mình.
"Cuộc họp?" Anh bật cười nhẹ, một nụ cười đầy châm biếm. "Em tưởng tôi thuê em về đây chỉ để thiết kế nhà thôi sao, Nhiên Nhiên?"
Tiếng "tinh" của thang máy vang lên cứu rỗi cô đúng lúc. Thẩm Ngôn thu tay lại, chỉnh lại bộ vest ngay ngắn như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh quay người bước ra ngoài, để lại một câu nói khiến cô đứng sững tại chỗ:
"Vào họp đi. Hy vọng bản thiết kế của em đủ sức thuyết phục tôi... nếu không, tôi sẽ dùng cách khác để tính toán nợ cũ với em."
Tô Nhiên đứng chôn chân trong thang máy, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Cô biết, chuyến trở về này không đơn giản là tìm lại ký ức, mà là bước vào một cái bẫy ngọt ngào nhưng đầy gai nhọn mà Thẩm Ngôn đã dày công giăng sẵn cho cô.
Nắng qua cửa kính hành lang chiếu lên người cô, nhưng Tô Nhiên chỉ cảm thấy một luồng điện xẹt qua tim. Cuộc chơi này, cô đã thua ngay từ giây phút nhìn thấy anh.