MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Chờ EmChương 3: Bản thiết kế của trái tim

Nắng Hạ Chờ Em

Chương 3: Bản thiết kế của trái tim

1,034 từ · ~6 phút đọc

Phòng họp lớn của tập đoàn Thẩm thị im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường. Tô Nhiên đứng ở đầu bàn dài, ngón tay cô siết chặt chiếc bút điều khiển slide, cố gắng không nhìn về phía người đàn ông đang ngồi ở vị trí chủ tọa.

Thẩm Ngôn ngồi đó, một tay chống cằm, đôi mắt sâu thẳm không rời khỏi khuôn mặt đang cố tỏ ra bình thản của cô. Anh không nhìn vào những bản vẽ kiến trúc tinh xảo trên màn hình, anh chỉ nhìn cô — nhìn cách cô mím môi khi lo lắng, nhìn cách đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại khi giải thích về các thông số kỹ thuật.

"Dựa trên yêu cầu của quý công ty, tôi đã giữ lại toàn bộ khung xương của khu nhà cũ và chỉ cải tạo phần nội thất để đảm bảo sự tiện nghi hiện đại nhưng vẫn giữ được linh hồn của kiến trúc ban đầu..." Giọng Tô Nhiên nhỏ nhưng kiên định.

"Dừng lại."

Giọng nói trầm thấp của Thẩm Ngôn cắt ngang lời cô. Các giám đốc bộ phận khác ngồi xung quanh đều nín thở, không ai dám lên tiếng.

Thẩm Ngôn đứng dậy, chậm rãi bước về phía màn hình lớn, dừng lại ngay sát bên cạnh Tô Nhiên. Khoảng cách quá gần khiến cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc vây hãm lấy mình.

"Em nói là giữ lại linh hồn?" Anh chỉ tay vào bản vẽ căn phòng áp mái. "Tại sao em lại thay đổi hướng cửa sổ? Mười năm trước, cửa sổ ở đây luôn mở về phía Đông để đón ánh nắng đầu tiên. Em quên rồi, hay là em không muốn nhớ?"

Tô Nhiên cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Căn phòng áp mái đó chính là nơi họ đã cùng nhau học bài, cùng nhau mơ về tương lai trong những ngày hè oi ả.

"Thẩm tổng, hướng Đông hiện tại đã bị tòa nhà đối diện che khuất, thay đổi hướng cửa sổ sẽ giúp căn phòng có nhiều ánh sáng tự nhiên hơn..."

"Tôi không cần ánh sáng tự nhiên của hiện tại." Thẩm Ngôn cắt lời, bước thêm một bước áp sát cô, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe. "Tôi cần cái cảm giác của ngày đó. Cái cảm giác mà em đã tàn nhẫn mang đi không một lời từ biệt."

Cả phòng họp vẫn đang nhìn họ, nhưng Tô Nhiên cảm thấy như thế giới này chỉ còn lại hai người. Sự áp chế của anh khiến cô nghẹt thở. Cô thấy được sự tổn thương ẩn sau vẻ mặt lạnh lùng kia, và điều đó làm lòng cô đau thắt lại.

"Mọi người ra ngoài hết đi." Thẩm Ngôn đột ngột ra lệnh mà không thèm quay đầu lại.

Chỉ trong chưa đầy một phút, căn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người. Ánh nắng chiều từ cửa kính sát đất hắt vào, nhuộm vàng cả sấp tài liệu trên bàn.

Tô Nhiên run run thu dọn đồ đạc: "Nếu anh không hài lòng với bản thiết kế, tôi sẽ về chỉnh sửa lại..."

Chưa kịp nói hết câu, cổ tay cô đã bị một bàn tay to lớn, ấm nóng nắm chặt lấy. Thẩm Ngôn xoay người cô lại, ép cô đối diện với anh. Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng của một doanh nhân, mà là sự cuồng nhiệt và đau đớn của một người đàn ông bị bỏ rơi.

"Tô Nhiên, em nhìn tôi đi!" Anh gầm nhẹ, giọng nói khàn đặc. "Năm năm qua, em sống tốt lắm đúng không? Em đi du học, em thành đạt, em trở thành kiến trúc sư nổi tiếng... Còn tôi thì sao? Tôi phải ở lại cái thành phố này, nhìn vào từng góc đường, từng quán ăn mà chúng ta từng đi qua để gặm nhấm sự phản bội của em."

"Thẩm Ngôn... anh buông tôi ra, anh đau quá." Nước mắt Tô Nhiên bắt đầu tràn ra khỏi khóe mi.

Thấy nước mắt của cô, trái tim Thẩm Ngôn khẽ run rẩy, lực nắm ở tay cũng nới lỏng đi vài phần, nhưng anh vẫn không buông ra. Anh đưa tay còn lại lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má cô, động tác dịu dàng đến cực hạn nhưng lời nói lại đầy tính chiếm hữu:

"Đau sao? Nỗi đau này so với những gì tôi trải qua thì thấm thía vào đâu? Em nói xem, tôi nên làm gì với em đây? Nhốt em lại trong căn phòng áp mái đó, để em mãi mãi không bao giờ rời xa tôi được nữa, có được không?"

Tô Nhiên ngẩn người nhìn anh. Trong phút chốc, cô thấy lại chàng trai mười bảy tuổi luôn bảo vệ cô trước mọi sóng gió. Nhưng Thẩm Ngôn của hiện tại quá nguy hiểm, quá cực đoan.

"Chúng ta của hiện tại... không thể quay lại như xưa được nữa." Cô thốt lên trong nghẹn ngào.

Thẩm Ngôn áp sát môi mình vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến toàn thân cô run rẩy: "Không quay lại được? Để tôi xem, cơ thể của em có thành thật như lời nói của em không."

Bàn tay anh bắt đầu trượt xuống eo cô, siết chặt, kéo cô sát vào lồng ngực vững chãi của mình. Tô Nhiên cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh đang đập liên hồi, giống hệt như nhịp tim đang loạn lạc của chính cô.

Tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột phá vỡ bầu không khí ám muội. Thẩm Ngôn nhíu mày, anh buông cô ra nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt lấy khuôn mặt đỏ bừng của cô.

"Ngày mai, cầm bản vẽ đã sửa đến biệt thự riêng của tôi. Một mình em."

Anh nói xong, quay lưng bước đi, để lại Tô Nhiên đứng đó với trái tim vỡ vụn và hơi ấm của anh vẫn còn vương vấn trên da thịt. Cô biết, lời mời đến biệt thự riêng đó, chính là sự khởi đầu cho một chuỗi những ngày tháng bị anh chiếm lấy hoàn toàn.