MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Chờ EmChương 4: Mưa đêm ở biệt thự ngoại ô

Nắng Hạ Chờ Em

Chương 4: Mưa đêm ở biệt thự ngoại ô

835 từ · ~5 phút đọc

Chiều thành phố B đổ một cơn mưa rào bất chợt. Những hạt mưa nặng hạt đập liên hồi vào mặt kính ô tô, làm nhòe đi cảnh vật bên ngoài. Tô Nhiên nắm chặt vô lăng, nhìn theo sự chỉ dẫn của định vị để tiến về phía khu biệt thự nằm biệt lập trên sườn đồi phía Tây.

Càng rời xa trung tâm, không gian càng trở nên tĩnh lặng. Khi cánh cổng sắt đen đúc hoa văn cầu kỳ tự động mở ra, một căn biệt thự mang phong cách kiến trúc châu Âu hiện ra giữa màn mưa trắng xóa. Nó lộng lẫy, nhưng lại mang một vẻ u buồn đến lạ thường.

Tô Nhiên bước xuống xe, che vội chiếc ô che mưa rồi chạy vào mái hiên. Chưa kịp bấm chuông, cánh cửa lớn đã mở ra. Thẩm Ngôn đứng đó, trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen mở hai cúc trên cùng, tay cầm một ly rượu vang đỏ. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của sảnh chính, anh trông càng thêm lãng tử và nguy hiểm.

"Vào đi. Em đến muộn 5 phút."

Anh nhàn nhạt lên tiếng, xoay người đi vào trong. Tô Nhiên hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những lo âu để bước theo sau.

Bên trong căn nhà được bài trí vô cùng tinh tế, nhưng điều khiến cô sững sờ chính là phòng khách. Ở đó treo một bức tranh phong cảnh khổ lớn — chính là bức vẽ dang dở năm 17 tuổi của cô mà cô tưởng mình đã đánh mất trong lần chuyển nhà vội vã năm ấy.

"Bức tranh này..." Cô thốt lên, giọng run rẩy.

Thẩm Ngôn đặt ly rượu xuống bàn, chậm rãi đi tới đứng sau lưng cô. Hơi ấm từ lồng ngực anh tỏa ra bao bọc lấy tấm lưng nhỏ nhắn của cô giữa cái lạnh của ngày mưa.

"Năm đó em đi rồi, tôi đã quay lại đống đổ nát của căn nhà cũ để tìm nó. Tô Nhiên, em vứt bỏ mọi thứ dễ dàng như vậy, nhưng tôi thì không."

Giọng anh mang theo sự nghẹn ngào khó nhận ra. Thẩm Ngôn xoay vai cô lại, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên những tia máu của mình.

"Đưa bản vẽ đây."

Tô Nhiên run rẩy mở túi lấy ra bản thảo đã chỉnh sửa. Thế nhưng, khi anh nhận lấy tập hồ sơ, anh không nhìn vào nó mà lại nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt vì thấm mưa của cô.

"Tay em lạnh thế này mà vẫn muốn vẽ sao?"

Không đợi cô trả lời, anh kéo cô về phía lò sưởi đang bập bùng lửa đỏ. Anh thô bạo nhưng cũng đầy nâng niu ấn cô ngồi xuống ghế sofa da mềm mại. Thẩm Ngôn quỳ một chân xuống sàn, tháo đôi giày cao gót ướt sũng của cô ra, dùng đôi bàn tay to lớn của mình bao bọc lấy bàn chân nhỏ bé để sưởi ấm.

Hành động này quá đỗi thân thuộc, giống hệt như những ngày đông năm ấy, khi cô đi học về bị lạnh, anh cũng thường xuyên ủ ấm cho cô như thế này.

"Thẩm Ngôn, anh đừng làm vậy..." Tô Nhiên cố rụt chân lại, nhưng anh siết chặt lấy.

"Im lặng." Anh gầm khẽ, đôi mắt tối sầm lại. "Tôi đã đợi ngày này quá lâu rồi. Nhiên Nhiên, em có biết mỗi tối ngồi trong căn nhà rộng lớn này, tôi đã nghĩ gì không? Tôi nghĩ về việc nếu bắt được em, tôi sẽ bẻ gãy đôi cánh của em, để em chỉ có thể nhìn thấy một mình tôi."

Bầu không khí trong phòng khách bỗng chốc trở nên đặc quánh. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ như càng làm tăng thêm sự cô độc và khao khát trong lòng hai người. Thẩm Ngôn ngước nhìn cô, đôi môi anh khẽ nhếch lên, bàn tay bắt đầu mơn trớn từ mắt cá chân lên đến bắp chân mịn màng của cô.

Ánh lửa từ lò sưởi nhảy múa trong mắt anh, phản chiếu một dục vọng nguyên thủy nhất. Tô Nhiên cảm thấy toàn thân mình mềm nhũn, lý trí bảo cô phải rời đi, nhưng cơ thể lại như bị đóng đinh bởi ánh nhìn của người đàn ông trước mặt.

"Đêm nay mưa lớn lắm, em không về được đâu."

Thẩm Ngôn đứng dậy, một tay chống lên thành ghế, một tay nâng cằm cô lên, nụ hôn nồng cháy mang theo vị rượu vang nồng nàn rơi xuống. Nó không còn là sự thăm dò, mà là một cuộc xâm lược thực sự. Anh càn quét mọi ngóc ngách trong khoang miệng cô, như muốn hút cạn không khí của cô, như muốn bù đắp cho năm năm cô đơn đằng đẵng.

Tô Nhiên vòng tay qua cổ anh, tiếng rên rỉ nhỏ xíu bị vùi lấp trong tiếng sấm rền vang bên ngoài. Cô biết, đêm nay, cô không chạy thoát được nữa rồi.