MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Chờ EmChương 5: Sự bù đắp nồng nhiệt (H)

Nắng Hạ Chờ Em

Chương 5: Sự bù đắp nồng nhiệt (H)

961 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa ngoài kia dường như chưa có dấu hiệu dừng lại, nó như một bức màn ngăn cách biệt thự của Thẩm Ngôn với thế giới thực tại đầy rẫy những lo toan. Trong không gian chỉ còn tiếng nổ lách tách của lò sưởi, nụ hôn của Thẩm Ngôn trở nên điên cuồng và sâu đậm hơn bao giờ hết.

Anh bế bổng Tô Nhiên lên, để hai chân cô quấn chặt lấy thắt lưng mình, rồi sải bước dài hướng về phía phòng ngủ chính trên tầng hai. Mỗi bước đi của anh đều vững chãi nhưng đầy vội vã, như thể anh sợ rằng nếu chậm một giây thôi, người con gái trong lòng mình sẽ lại biến mất như một ảo ảnh.

Cánh cửa phòng ngủ bật mở, Thẩm Ngôn đặt cô xuống chiếc giường lớn mềm mại. Ánh đèn ngủ màu vàng cam mờ ảo bao phủ lấy hai cơ thể đang nóng rực.

"Nhiên Nhiên, em nhìn tôi đi." Thẩm Ngôn khàn giọng, bàn tay anh run rẩy cởi bỏ từng chiếc cúc áo sơ mi của chính mình, để lộ lồng ngực săn chắc với những thớ cơ ẩn chứa sức mạnh bùng nổ.

Tô Nhiên nằm trên nệm, đôi mắt ngấn lệ nhìn người đàn ông trước mặt. Cô thấy trong mắt anh không chỉ là dục vọng, mà còn là một tình yêu cố chấp đến đau lòng. "Thẩm Ngôn... anh có còn hận em không?"

Thẩm Ngôn cúi xuống, nụ hôn nóng hổi dọc theo xương quai xanh của cô, giọng nói khàn đặc bên tai: "Hận chứ. Tôi hận em đến mức muốn nhốt em lại, muốn khiến em cũng phải nếm trải cảm giác phát điên vì nhớ một người. Nhưng... tôi yêu em còn nhiều hơn thế."

Lời nói vừa dứt, bàn tay anh đã luồn vào dưới lớp áo sơ mi của cô. Làn da trắng sứ mịn màng chạm vào bàn tay to bản, chai sần của anh tạo nên một sự kích thích tột độ. Tô Nhiên khẽ rùng mình, tiếng rên rỉ nhỏ vụn thoát ra từ bờ môi đang bị anh gặm nhấm.

Quần áo trên người cả hai lần lượt bị trút bỏ, rơi vãi trên sàn nhà như những mảnh vụn của quá khứ. Trong ánh đèn mờ, cơ thể của Tô Nhiên hiện ra như một tuyệt tác của tạo hóa, nhỏ nhắn nhưng đầy đặn, trắng trẻo đến mức khiến Thẩm Ngôn đỏ mắt. Anh không kìm lòng được mà cúi xuống, ngậm lấy nụ hoa đào hồng nhạt đang run rẩy của cô, dùng đầu lưỡi trêu chọc cho đến khi cô bật khóc vì cảm giác lạ lẫm và đê mê.

"A... Thẩm Ngôn... nhẹ thôi..." Tô Nhiên bám chặt lấy vai anh, móng tay hằn sâu vào làn da của anh nhưng Thẩm Ngôn chẳng thấy đau, anh chỉ thấy thỏa mãn.

Anh di chuyển xuống dưới, đôi môi nóng bỏng lướt qua vùng bụng phẳng lì rồi dừng lại ở nơi kín đáo và nhạy cảm nhất. Sự thâm nhập của ngón tay và lưỡi khiến Tô Nhiên hoàn toàn mất đi sức kháng cự. Cô cong người, đôi chân thon dài vô thức kẹp lấy eo anh, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng mưa rơi bên ngoài.

Khi cảm nhận được sự ẩm ướt đã tràn trề, Thẩm Ngôn không đợi thêm được nữa. Anh tách rộng đôi chân cô, dùng một tay giữ chặt lấy hông cô, rồi từ từ tiến vào.

"Ưm... đau..." Tô Nhiên nhíu mày, nước mắt lăn dài. Dù đây không phải lần đầu tiên của họ, nhưng đã quá lâu rồi cơ thể cô mới lại đón nhận anh, cảm giác căng đầy đến mức xé rách khiến cô run rẩy.

Thẩm Ngôn dừng lại, mồ hôi trên trán anh nhỏ xuống ngực cô. Anh kiên nhẫn hôn lên mắt cô, lên trán cô, thì thầm những lời vỗ về dịu dàng nhất: "Ngoan, thả lỏng ra... Anh ở đây, Nhiên Nhiên, anh sẽ không đi đâu cả."

Khi cô dần thích nghi, anh bắt đầu chuyển động. Ban đầu là chậm chạp, thăm dò, nhưng sau đó dần trở nên mãnh liệt và dồn dập. Mỗi cú thúc của anh đều sâu đến mức như muốn chạm vào linh hồn cô, muốn khắc ghi dấu ấn của mình lên từng tế bào trên cơ thể cô.

Căn phòng tràn ngập hơi thở nồng nàn và tiếng va chạm da thịt đầy ám muội. Tô Nhiên như một chiếc thuyền nhỏ giữa cơn sóng dữ của Thẩm Ngôn, chỉ có thể bám víu vào anh để không bị nhấn chìm. Cô gọi tên anh trong vô thức, tiếng gọi ấy là liều thuốc kích thích khiến Thẩm Ngôn càng thêm điên cuồng.

Khi cơn khoái cảm đạt đến đỉnh điểm, Thẩm Ngôn gầm nhẹ một tiếng, ôm chặt lấy cô và trút hết tất cả nỗi nhớ nhung, tình yêu và khao khát của 5 năm qua vào sâu trong cơ thể cô. Tô Nhiên cũng run rẩy, cả thế giới như nổ tung trước mắt, cô kiệt sức vùi đầu vào hõm cổ anh, đón nhận sự vỗ về sau cơn bão.

Sau cuộc mây mưa, Thẩm Ngôn không rời đi. Anh vẫn bao phủ lấy cô, hơi thở dần ổn định nhưng bàn tay vẫn không ngừng vuốt ve tấm lưng mịn màng của cô.

"Nhiên Nhiên, lần này quay về, em đừng hòng rời đi nữa." Anh thì thầm, nụ hôn nhẹ nhàng rơi trên mái tóc đẫm mồ hôi của cô.

Tô Nhiên không trả lời, cô chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay ôm lấy lưng anh. Trong căn phòng ngập tràn nắng muộn (ánh đèn vàng), cô biết rằng, trái tim mình đã thực sự trở về nhà.