MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Chờ EmChương 6: Dấu ấn của sự sở hữu

Nắng Hạ Chờ Em

Chương 6: Dấu ấn của sự sở hữu

885 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng buổi sớm xuyên qua lớp rèm voan mỏng, rải những vệt sáng lốm đốm lên chiếc giường lớn lộn xộn. Tô Nhiên khẽ động đậy, cơn đau nhức từ thắt lưng truyền đến đại não khiến cô không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh. Ký ức về đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm, nóng bỏng và cuồng nhiệt khiến gương mặt cô trong phút chốc đỏ bừng như trái cà chua chín.

Cô định ngồi dậy nhưng một cánh tay rắn chắc đã nhanh chóng siết chặt eo cô, kéo ngược vào lồng ngực ấm áp.

"Tỉnh rồi sao?" Giọng Thẩm Ngôn ngái ngủ, trầm thấp và có chút lười biếng, anh dụi mặt vào hõm cổ cô, hơi thở nóng hổi làm cô rụt vai lại vì ngứa.

"Thẩm Ngôn... buông ra, muộn giờ làm rồi." Tô Nhiên lý nhí nói, cố gắng gỡ bàn tay đang đặt trên bụng mình ra nhưng vô ích.

Thẩm Ngôn không những không buông mà còn lật người lại, đè lên người cô. Anh nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy sự đắc ý và cưng chiều. Ánh sáng ban mai chiếu lên gương mặt góc cạnh của anh, khiến sự lạnh lùng thường ngày biến mất, chỉ còn lại vẻ phong trần của một người đàn ông vừa được thỏa mãn.

"Em là kiến trúc sư trưởng của dự án này, cũng là người của chủ tịch. Tôi cho phép em nghỉ, ai dám nói gì?" Anh cúi xuống, hôn chót lên chóp mũi cô, rồi di chuyển xuống bờ môi hơi sưng đỏ.

Tô Nhiên nhìn thấy trên bả vai và ngực anh vẫn còn những vết cào đỏ chót — "chiến tích" của cô đêm qua. Cô ngượng ngùng kéo chăn che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt long lanh: "Anh không biết xấu hổ à? Mau dậy đi, tôi còn phải về công ty bàn giao bản vẽ."

Thẩm Ngôn bật cười, tiếng cười rung động cả lồng ngực. Anh kéo chăn ra, để lộ bờ vai trắng ngần của cô với đầy những dấu "hickey" đậm nhạt trải dài xuống xương quai xanh.

"Nhiên Nhiên, đây là dấu ấn của tôi. Để xem gã đàn ông nào ở công ty dám nhìn em thêm một lần nữa."

Sự chiếm hữu của anh không hề giấu giếm. Sau khi vờn nhau trên giường thêm một lúc, Thẩm Ngôn mới chịu buông cô ra để đi chuẩn bị bữa sáng.

Tô Nhiên bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương mà không khỏi thở dài. Bộ váy hôm qua đã bị anh xé hỏng không thương tiếc. Đúng lúc cô đang lúng túng thì Thẩm Ngôn bước vào, tay cầm một chiếc áo sơ mi nam màu xanh nhạt và một chiếc hộp đựng váy mới tinh.

"Mặc tạm áo của tôi đi, trong khi chờ người mang váy mới đến."

Tô Nhiên mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh, vạt áo dài quá đùi, đôi chân thon dài trắng nõn thoắt ẩn thoắt hiện. Thẩm Ngôn nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt lại tối sầm lại, cổ họng khẽ chuyển động. Anh bước tới từ phía sau, ôm lấy eo cô, nhìn vào gương.

"Mặc áo của tôi trông em rất quyến rũ." Anh thì thầm, bàn tay lại bắt đầu không an phận lướt trên đùi cô.

"Thẩm Ngôn! Anh đã hứa là thôi rồi mà!" Tô Nhiên hốt hoảng giữ lấy tay anh.

Anh cười khẽ, hôn lên vành tai cô: "Được rồi, không trêu em nữa. Xuống ăn sáng đi, anh tự tay làm đấy."

Bữa sáng đơn giản với trứng ốp la và bánh mì nướng, nhưng lại khiến Tô Nhiên cảm động đến lạ lùng. Một Thẩm Ngôn cao ngạo, nắm trong tay vận mệnh của hàng ngàn nhân viên, lại đang đeo tạp dề tỉ mỉ rót sữa cho cô.

"Ăn xong tôi đưa em đến công ty."

"Không cần đâu, tôi tự đi được. Để người ta thấy thì không hay..."

Thẩm Ngôn đặt ly sữa xuống bàn, nhìn cô bằng ánh mắt không cho phép cự tuyệt: "Tô Nhiên, tôi nói lại một lần nữa. Tôi không chỉ muốn em ở trên giường của tôi, tôi muốn cả thế giới này biết em là người phụ nữ của Thẩm Ngôn. Em hiểu không?"

Sự bá đạo của anh khiến cô vừa ngọt ngào vừa lo lắng. Cô biết, kể từ hôm nay, cuộc sống bình lặng của cô đã chính thức kết thúc. Cô đã rơi vào vòng tay của con sói dữ nhất thành phố B, và anh sẽ dùng mọi cách để "giam cầm" cô trong sự cưng chiều vô tận của mình.

Chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng đỗ ngay trước cổng tập đoàn Thẩm thị. Trước khi cô xuống xe, Thẩm Ngôn còn kéo cô lại, đặt một nụ hôn sâu như muốn đánh dấu chủ quyền trước sự chứng kiến của cánh bảo vệ đang há hốc mồm kinh ngạc.

"Chiều nay tôi đón em." Anh nháy mắt, nhìn cô bước xuống xe với gương mặt đỏ bừng.

Tô Nhiên vừa bước vào sảnh công ty, những lời xì xào bàn tán đã bắt đầu nổi lên. Nhưng cô không sợ, vì cô biết phía sau mình luôn có một bờ vai vững chãi sẵn sàng che chắn mọi bão giông.