MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Chờ EmChương 7: Ai cho phép cô động vào người của tôi?

Nắng Hạ Chờ Em

Chương 7: Ai cho phép cô động vào người của tôi?

873 từ · ~5 phút đọc

Tô Nhiên bước vào văn phòng thiết kế trong những ánh mắt dò xét. Chiếc xe của Thẩm Ngôn quá nổi bật, và nụ hôn chớp nhoáng ở cổng công ty đã kịp lan truyền với tốc độ chóng mặt qua các nhóm chat nội bộ. Tuy nhiên, cô chọn cách phớt lờ, tập trung vào việc chỉnh sửa những chi tiết cuối cùng của bản vẽ căn phòng áp mái.

"Cô Tô, chủ tịch có khách quý, yêu cầu cô mang bản thảo lên phòng tiếp khách ngay lập tức." Thư ký của bộ phận nhắn lại với vẻ mặt có chút phức tạp.

Tô Nhiên hơi khựng lại. Cô nhớ Thẩm Ngôn nói chiều nay mới gặp, tại sao bây giờ lại gọi cô lên? Không kịp suy nghĩ nhiều, cô ôm tập hồ sơ bước lên tầng cao nhất.

Vừa đẩy cửa phòng tiếp khách, một mùi nước hoa nồng nặc và sang trọng sực nức vào mũi. Ngồi đối diện với Thẩm Ngôn là một người phụ nữ trẻ trung, diện bộ váy hiệu đắt đỏ, phong thái vô cùng kiêu kỳ. Đó là Lâm tiểu thư – Lâm Gia Hân, con gái của một đối tác chiến lược quan trọng của Thẩm thị, cũng là người bấy lâu nay luôn được giới truyền thông gán ghép với Thẩm Ngôn.

"Anh Ngôn, em thấy bản thiết kế này không ổn chút nào. Tại sao lại giữ lại cái phong cách cũ kỹ từ mười năm trước chứ? Thật là quê mùa." Lâm Gia Hân cầm bản phác thảo của Tô Nhiên trên bàn, ném mạnh xuống đất ngay dưới chân Tô Nhiên vừa bước vào.

Tờ giấy vẽ trắng tinh khôi bị đôi giày cao gót của Lâm Gia Hân giẫm lên, để lại một vết bẩn xám xịt.

Tô Nhiên mím môi, lồng ngực khẽ thắt lại. Đó không chỉ là bản vẽ, đó là ký ức của cô.

"Lâm tiểu thư, xin hãy tôn trọng công sức của người khác." Tô Nhiên bình tĩnh cúi xuống nhặt bản vẽ lên, nhưng giọng nói đã mang theo chút nghẹn ngào.

Lâm Gia Hân đứng dậy, khoanh tay trước ngực, nhìn Tô Nhiên bằng ánh mắt khinh miệt: "Tôn trọng? Cô chỉ là một kiến trúc sư nhỏ nhoi, lấy tư cách gì bảo tôi tôn trọng? Tôi nghe nói cô dùng nhan sắc để quyến rũ anh Ngôn à? Loại phụ nữ như cô, tôi gặp nhiều rồi."

Ả ta giơ tay định giáng một cái tát xuống mặt Tô Nhiên. Tô Nhiên nhắm mắt lại theo bản năng, nhưng cái tát đó không hề rơi xuống.

"Chát!"

Một tiếng động khô khốc vang lên, nhưng người kêu đau lại là Lâm Gia Hân. Cổ tay ả bị một bàn tay to lớn bóp chặt đến mức tái nhợt. Thẩm Ngôn từ lúc nào đã đứng dậy, khuôn mặt anh lúc này lạnh lùng như băng mỏng, đôi mắt hằn lên những tia sát khí khiến người ta rợn tóc gáy.

"Ai cho phép cô động vào người của tôi?" Giọng Thẩm Ngôn không cao, nhưng uy lực khiến không khí trong phòng như đông cứng lại.

Lâm Gia Hân run rẩy, lắp bắp: "Anh Ngôn... em... cô ta chỉ là một nhân viên..."

"Câm miệng!" Thẩm Ngôn hất mạnh tay ả ra, khiến Lâm Gia Hân ngã nhào xuống ghế sofa. "Cô ấy là vợ tương lai của Thẩm Ngôn tôi. Bản thiết kế cô vừa giẫm lên, đối với cô là rác rưởi, nhưng đối với tôi là vô giá."

Anh quay sang nhìn Tô Nhiên, ánh mắt lạnh lẽo lập tức tan biến, thay vào đó là sự xót xa vô hạn. Anh đón lấy bản vẽ bị bẩn trong tay cô, rồi kéo cô vào lòng, mặc kệ sự chứng kiến của mọi người.

"Nhiên Nhiên, xin lỗi, anh để em chịu ủy khuất rồi."

Thẩm Ngôn lạnh lùng nhìn về phía Lâm Gia Hân: "Hợp đồng giữa Thẩm thị và Lâm gia sẽ chấm dứt từ hôm nay. Cút khỏi đây trước khi tôi mất kiên nhẫn."

Lâm Gia Hân mặt cắt không còn giọt máu, vừa xấu hổ vừa sợ hãi, vội vàng xách túi chạy khỏi phòng.

Trong phòng chỉ còn lại hai người. Tô Nhiên nhìn vết bẩn trên bản vẽ, thở dài: "Anh làm vậy sẽ ảnh hưởng đến công ty..."

Thẩm Ngôn nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình: "Công ty có thể kiếm lại tiền, nhưng nếu để em bị người ta bắt nạt dưới mái nhà của mình, thì Thẩm Ngôn này không đáng làm đàn ông."

Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, bàn tay siết chặt eo cô như muốn khảm cô vào người. Sự sủng ái này quá mức nồng nhiệt, khiến Tô Nhiên cảm thấy mình giống như một nàng công chúa được anh bao bọc trong một pháo đài vững chắc nhất.

"Chiều nay không làm việc nữa. Anh đưa em đi mua sắm, chúng ta cần thay đổi bản vẽ, và cũng cần... bù đắp cho tinh thần của em một chút."

Thẩm Ngôn cười tà mị, hơi thở phả vào tai cô khiến Tô Nhiên đỏ mặt. Cô biết, cái gọi là "bù đắp" của anh, chắc chắn sẽ không chỉ đơn giản là đi mua sắm.