MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Chờ EmChương 8: Cơn ghen của Thẩm tổng

Nắng Hạ Chờ Em

Chương 8: Cơn ghen của Thẩm tổng

870 từ · ~5 phút đọc

Sau sự việc ở văn phòng, Thẩm Ngôn không cho phép Tô Nhiên ở lại công ty thêm một phút nào. Anh tự mình lái xe đưa cô đến một trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố B để giải khuây. Nhưng trái với vẻ hào hứng thường thấy của những cặp đôi đi mua sắm, không khí giữa hai người có chút kỳ lạ. Thẩm Ngôn luôn nắm chặt tay cô, như thể chỉ cần nới lỏng một giây thôi, cô sẽ lại biến mất vào dòng người tấp nập.

"Thẩm Ngôn, thực ra anh không cần phải hủy hợp đồng với Lâm gia đâu. Em không sao mà." Tô Nhiên khẽ lên tiếng khi cả hai đang đi dạo qua những gian hàng sang trọng.

Thẩm Ngôn dừng bước, xoay người lại chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ cho cô, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định: "Hủy rồi thì thôi. Đừng nhắc đến kẻ khiến em buồn nữa. Bây giờ, em chỉ được phép nghĩ về anh."

Đúng lúc đó, từ phía sau vang lên một giọng nói đầy nghi hoặc và bất ngờ:

"Tô Nhiên? Có phải là cậu không?"

Tô Nhiên quay đầu lại, đôi mắt cô hơi mở to vì ngạc nhiên. Đứng trước mặt cô là một người đàn ông trẻ tuổi, diện mạo tuấn tú, mang kính cận trông rất tri thức. Đó là Lục quân — lớp trưởng năm xưa, người đã từng âm thầm theo đuổi và giúp đỡ cô rất nhiều trong những ngày Thẩm Ngôn vắng bóng.

"Lục Quân! Thật là trùng hợp quá." Tô Nhiên mỉm cười, một nụ cười tự nhiên và chân thành mà từ sáng đến giờ Thẩm Ngôn chưa được thấy.

Gương mặt Thẩm Ngôn lập tức đanh lại. Bàn tay đang đặt trên eo Tô Nhiên siết chặt hơn, như một lời khẳng định chủ quyền thầm lặng nhưng đầy uy hiếp. Anh nhìn Lục Quân bằng ánh mắt sắc lẹm, tràn đầy sự cảnh giác.

"Cậu về nước khi nào vậy? Nghe nói cậu sang Đức định cư rồi mà?" Lục Quân tiến lại gần, hoàn toàn phớt lờ luồng điện hắc ám phát ra từ người đàn ông bên cạnh Tô Nhiên.

"Mình vừa về được vài tuần..." Tô Nhiên chưa kịp nói hết câu thì Thẩm Ngôn đã cắt ngang.

"Giới thiệu một chút." Thẩm Ngôn bước lên nửa bước, che chắn hoàn toàn tầm mắt của Lục Quân dành cho Tô Nhiên. Anh chìa tay ra, giọng nói lạnh lùng đến cực điểm: "Thẩm Ngôn, chồng sắp cưới của Nhiên Nhiên."

Lục Quân khựng lại, nụ cười trên môi hơi cứng nhắc. Anh ta nhìn bàn tay đang chìa ra của Thẩm Ngôn, rồi nhìn sang vẻ bối rối của Tô Nhiên. Hai người đàn ông nhìn nhau, một bên là sự thâm trầm, nguy hiểm, một bên là sự ngỡ ngàng, tiếc nuối. Không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh sát khí.

"Chào Thẩm tổng. Tôi là bạn thân thời trung học của Nhiên Nhiên. Không ngờ cô ấy lại... kết hôn sớm như vậy." Lục Quân cố tình nhấn mạnh hai chữ "bạn thân".

Thẩm Ngôn nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Quả thật là không ngờ. Nhưng bạn cũ thì cũng chỉ là quá khứ. Hiện tại và tương lai của cô ấy, đều nằm trong tay tôi."

Nói rồi, anh không đợi Lục Quân phản ứng thêm, kéo thẳng Tô Nhiên đi về phía bãi đậu xe. Bước chân anh dồn dập, thể hiện rõ sự giận dữ đang bùng cháy trong lòng.

"Thẩm Ngôn! Anh làm gì vậy? Anh ấy chỉ là bạn cũ thôi mà, anh cư xử như thế thật là bất lịch sự!" Tô Nhiên vừa chạy theo vừa trách móc khi cả hai đã vào trong không gian kín của chiếc xe.

Thẩm Ngôn không nói một lời, anh khởi động xe, lao đi như bay trên đường phố. Khi về đến biệt thự, anh kéo cô vào nhà, đóng sầm cửa lại và ép cô vào bức tường lạnh lẽo ngay lối vào.

"Bạn cũ? Em cười với hắn ta vui vẻ như vậy, em có từng nghĩ đến cảm giác của anh không?" Thẩm Ngôn gầm nhẹ, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông. "Năm năm qua, hắn ta có đi tìm em không? Hắn ta có phát điên vì em như anh không?"

"Anh vô lý vừa thôi! Đó là phép lịch sự tối thiểu!" Tô Nhiên cũng bắt đầu tức giận, cô đẩy mạnh lồng ngực anh.

Sự phản kháng của cô như thêm dầu vào lửa. Thẩm Ngôn cúi xuống, thô bạo khóa chặt môi cô bằng một nụ hôn đầy mùi vị trừng phạt. Anh không dịu dàng như mọi khi, mà càn quét, cắn mút như muốn trút hết sự bực bội và sợ hãi mất mát vào nụ hôn này.

Tô Nhiên vùng vẫy, nhưng sức lực của cô sao bằng người đàn ông đang phát điên vì ghen. Khi hơi thở của cả hai trở nên dồn dập, Thẩm Ngôn nhấc bổng cô lên, bước thẳng về phía phòng ngủ với một ý niệm duy nhất: Anh phải khiến cơ thể cô, tâm trí cô, hoàn toàn chỉ còn lại hình bóng của anh.