Cánh cửa phòng ngủ vừa đóng lại, Thẩm Ngôn đã ép Tô Nhiên lên cánh cửa gỗ dày nặng. Ánh sáng duy nhất trong phòng là ánh đèn đường leo lét hắt qua khung cửa sổ, in bóng hai cơ thể đang giằng co lên bức tường.
"Thẩm Ngôn... anh bình tĩnh lại đi..." Tô Nhiên thở dốc, hai tay cô bị anh dùng một tay khóa chặt trên đỉnh đầu.
"Bình tĩnh? Em bảo anh làm sao bình tĩnh khi thấy em mỉm cười với gã đàn ông khác như thế?" Giọng Thẩm Ngôn khàn đặc, đầy sự nguy hiểm. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết nhưng giờ đây đã nhuốm chút mùi mồ hôi vì lo lắng. "Em là của anh. Từng sợi tóc, từng tấc da thịt, ngay cả nụ cười của em cũng chỉ được dành cho anh thôi."
Không đợi cô phản kháng, Thẩm Ngôn thô bạo xé toạc chiếc áo sơ mi mỏng manh của cô. Những chiếc cúc áo rơi xuống sàn nhà, phát ra những tiếng động khô khốc giữa không gian im lặng. Tô Nhiên khẽ rùng mình khi làn da trần trụi tiếp xúc với không khí lạnh, nhưng ngay lập tức, hơi nóng từ cơ thể Thẩm Ngôn đã bao phủ lấy cô.
Nụ hôn của anh rơi xuống như bão tố, từ môi xuống cổ, rồi dừng lại thật lâu trên xương quai xanh, để lại những vết hickey đỏ thẫm như một lời tuyên bố chủ quyền. Tô Nhiên cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị sóng dữ nhấn chìm, cô vừa sợ hãi sự điên cuồng của anh, nhưng trái tim lại không tự chủ được mà run rẩy theo từng nhịp chạm.
Anh bế bổng cô lên, ném nhẹ xuống giường rồi nhanh chóng phủ thân hình to lớn của mình lên trên. Trong bóng tối, đôi mắt Thẩm Ngôn sáng quắc như một con thú săn mồi đã bắt được mục tiêu.
"Nói đi, em thuộc về ai?" Anh vừa hỏi, vừa thô bạo cởi bỏ lớp rào cản cuối cùng giữa hai người.
Bàn tay to lớn, thô ráp của anh bắt đầu xoa nắn đôi gò bồng đảo mềm mại của cô, lực đạo có chút mạnh khiến cô khẽ kêu lên một tiếng đau đớn xen lẫn đê mê. Cảm giác kích thích chạy dọc sống lưng khiến Tô Nhiên vô thức cong người, đôi chân thon dài quấn lấy thắt lưng săn chắc của anh.
"Nói... nói em là của anh..." Thẩm Ngôn gầm nhẹ bên tai cô, đầu lưỡi anh trêu đùa vành tai nhạy cảm, bàn tay còn lại đã lướt xuống vùng giữa hai chân cô, cảm nhận sự ẩm ướt ngọt ngào đã tràn trề.
"Em... em là của anh... Thẩm Ngôn..." Tô Nhiên nấc nghẹn, đôi mắt nhòe đi vì sương mù tình ái.
Câu trả lời của cô như một liều thuốc kích thích cuối cùng khiến lý trí của Thẩm Ngôn hoàn toàn đứt xích. Anh tách rộng chân cô, không một chút báo trước mà đâm sầm vào bên trong.
"Á..." Tô Nhiên đau đớn thốt lên, cơ thể cô chưa kịp thích ứng với sự thâm nhập thô bạo này. Cô bám chặt lấy vai anh, móng tay cào mạnh thành những vệt dài trên tấm lưng trần của anh.
Thẩm Ngôn khựng lại một giây, nhìn gương mặt đẫm lệ của cô, sự xót xa thoáng qua nhưng ngay lập tức bị dục vọng chiếm hữu lấn át. Anh bắt đầu chuyển động, mỗi lần thúc đều cực kỳ sâu và mạnh, như muốn dùng sức mạnh thể xác để xóa sạch hình bóng của bất kỳ người đàn ông nào khác trong tâm trí cô.
Tiếng va chạm da thịt "bạch bạch" vang lên đều đặn trong căn phòng kín, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của người phụ nữ. Thẩm Ngôn như một con thú điên cuồng, anh không ngừng thay đổi tư thế, ép cô phải đón nhận tất cả sự chiếm hữu của mình.
"Nhiên Nhiên, nhớ lấy cảm giác này... Chỉ có anh mới có thể khiến em như thế này..." Anh thì thầm những lời chiếm hữu đầy ám muội (dirty talk) vào tai cô, khiến Tô Nhiên hổ thẹn nhưng cơ thể lại càng thêm nhạy cảm, co thắt chặt chẽ lấy anh.
Sự cuồng nhiệt kéo dài đến tận nửa đêm. Khi cơn khoái cảm bùng nổ, Thẩm Ngôn ôm chặt lấy cô, trút hết mọi ghen tuông và tình yêu cố chấp vào sâu tận cùng. Tô Nhiên run rẩy trong vòng tay anh, cảm giác như cả linh hồn và thể xác mình đã hoàn toàn bị người đàn ông này nuốt chửng.
Sau khi tạnh mưa, Thẩm Ngôn vẫn không buông cô ra. Anh kéo chăn bao bọc lấy cả hai, để cô tựa đầu lên lồng ngực mình, tay vẫn không ngừng vuốt ve làn da mịn màng đầy dấu vết của cô.
"Đừng giận anh... Anh chỉ là quá sợ mất em thôi." Giọng anh giờ đây đã trở lại vẻ dịu dàng thường ngày, mang theo chút hối lỗi.
Tô Nhiên kiệt sức không còn sức để mắng anh, cô chỉ lặng lẽ rúc vào lòng anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông bá đạo này. Cô biết, cuộc đời mình từ nay về sau, chắc chắn sẽ không bao giờ thoát khỏi cái tên Thẩm Ngôn.