MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Hạ Không TanChương 15: SỰ CỐ NHỎ

Nắng Hạ Không Tan

Chương 15: SỰ CỐ NHỎ

612 từ · ~4 phút đọc

Ngày cuối cùng của chuyến du lịch, một sự cố nhỏ đã xảy ra. Trong lúc tham gia lễ hội lửa trại tại quảng trường khu nghỉ dưỡng, một nhóm thanh niên địa phương có vẻ đã uống hơi quá chén và bắt đầu trêu chọc các cô gái du khách.

Giai Ninh đang đứng xếp hàng mua ngô nướng thì bị hai gã thanh niên chặn đường.

"Này em gái nhỏ, đi một mình à? Lạnh thế này để anh sưởi ấm cho nhé?" Một gã với bộ dạng bặm trợn đưa tay định chạm vào vai cô.

Giai Ninh sợ hãi lùi lại: "Tôi đi cùng gia đình, xin các anh tránh ra."

"Gia đình ở đâu? Hay là đi với bọn anh vui hơn?" Gã kia cười hô hố, định tiến tới kéo tay cô.

"Bụp!"

Một bàn tay rắn chắc như gọng kìm thép bóp chặt lấy cổ tay gã thanh niên. Thẩm Triều xuất hiện như một bóng ma, khuôn mặt hắn lạnh lùng đến đáng sợ, đôi mắt tóe lửa giận.

"Mày định đưa ai đi?" Thẩm Triều nghiến răng, lực tay tăng thêm khiến gã kia đau đớn kêu oai oái.

"Mày là thằng nào? Buông tao ra!"

Thẩm Triều không buông, ngược lại hắn còn kéo gã sát lại gần mình, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực: "Nhìn cho kỹ khuôn mặt này. Cô ấy là người của tao. Nếu mày còn dám dùng cái bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào một sợi tóc của cô ấy, tao không chắc mày có thể lành lặn rời khỏi ngọn núi này đâu."

Đám bạn của gã kia thấy Thẩm Triều cao lớn, khí thế lại quá mạnh mẽ nên cũng không dám manh động, vội vàng kéo bạn mình rời đi.

Thẩm Triều lập tức quay sang Giai Ninh, sự hung dữ biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại sự lo lắng tột cùng. Hắn nắm lấy vai cô, kiểm tra khắp người: "Ninh Ninh, có sao không? Chúng nó đã chạm vào cậu chưa? Đau ở đâu không?"

Giai Ninh lắc đầu, cô vẫn còn hơi run nhưng sự hiện diện của Thẩm Triều khiến cô thấy an tâm lạ thường. Cô ôm lấy cánh tay hắn, dựa đầu vào vai hắn: "Em không sao, may mà anh đến kịp."

Thẩm Triều thở hắt ra, hắn ôm chặt cô vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô: "Đã bảo là phải đi sát cạnh tôi rồi mà. Cậu có biết là tôi sợ đến mức nào không?"

Lúc này, các phụ huynh cũng vừa đi tới. Thấy cảnh tượng hai đứa trẻ ôm nhau giữa quảng trường, mẹ Hứa và mẹ Thẩm nhìn nhau cười tủm tỉm. Mẹ Thẩm ho khan một tiếng: "E hèm, hình như chúng ta đến không đúng lúc nhỉ?"

Giai Ninh ngượng ngùng định đẩy Thẩm Triều ra, nhưng hắn lại càng siết chặt hơn, mặt dày nói với mẹ mình: "Mẹ, từ giờ con chính thức tiếp quản việc bảo vệ Giai Ninh. Mọi người không cần lo cho cô ấy nữa đâu."

Bố Thẩm bật cười, vỗ vai con trai: "Được, nam tử hán đại trượng phu, nói được phải làm được đấy nhé."

Đêm đó, trên chuyến xe trở về thành phố, Giai Ninh gối đầu lên vai Thẩm Triều ngủ say. Thẩm Triều nhìn ra cửa sổ, thấy bóng mình và cô phản chiếu trên mặt kính. Hắn thầm hứa với lòng mình, dù tương lai có ra sao, hắn cũng sẽ mãi là chiếc ô che mưa, là ngọn lửa sưởi ấm cho "cái đuôi nhỏ" của riêng mình.

Kỳ nghỉ đông kết thúc, nhưng một chương mới rực rỡ hơn trong cuộc đời họ chỉ mới bắt đầu.