Buổi tối tại núi tuyết, không khí trong căn nhà gỗ thơm mùi gỗ thông và hơi ấm từ lò sưởi. Trong lúc người lớn đang đánh bài ở phòng khách, Thẩm Triều kéo Giai Ninh lên căn gác mái nhỏ của khu nghỉ dưỡng.
"Cho cậu xem cái này." Thẩm Triều đặt một chiếc hộp sắt rỉ sét lên bàn.
"Đây là gì vậy?" Giai Ninh tò mò hỏi.
"Hộp thời gian. Tôi đã giấu nó ở đây từ chuyến du lịch 5 năm trước, lúc đó tôi đã thề là nếu sau này tôi vẫn còn thích cậu, tôi sẽ mở nó ra cùng cậu."
Giai Ninh nín thở nhìn hắn mở chiếc hộp. Bên trong không có tiền bạc hay vật báu gì, chỉ có một vài viên bi ve, một chiếc nơ buộc tóc màu hồng bị mất một bên và một tờ giấy gấp gọn đã ngả vàng.
Giai Ninh cầm chiếc nơ lên, thốt ngạc nhiên: "Đây là chiếc nơ em làm mất năm lớp 6! Em đã khóc suốt một tuần vì không tìm thấy nó."
"Tôi nhặt được ở sân bóng rổ. Lúc định trả thì thấy cậu đang cười nói với tên lớp trưởng cũ, nên tôi giận quá, giấu luôn." Thẩm Triều gãi đầu, vẻ mặt vô cùng bối rối.
Giai Ninh phì cười, thì ra vị đại thiếu gia này đã biết ghen tuông từ hồi còn bé tí. Cô mở tờ giấy ra, bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết bằng nét bút chì nắn nót nhưng chưa thực sự ngay ngắn:
"Lớn lên nhất định phải cưới Hứa Giai Ninh làm vợ. Nếu không làm được, Thẩm Triều là con rùa rụt cổ."
Căn phòng bỗng chốc trở nên im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng củi nổ lách tách trong lò sưởi. Giai Ninh thấy mặt mình nóng bừng như lửa đốt. Lời hứa của một đứa trẻ 12 tuổi, vậy mà hắn lại giữ gìn cẩn thận đến tận bây giờ.
Thẩm Triều bước lại gần, chống hai tay xuống bàn, bao vây lấy cô trong không gian hẹp. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói trầm thấp và mang theo sự chân thành tuyệt đối:
"Hứa Giai Ninh, tôi không muốn làm rùa rụt cổ. Lời hứa năm 12 tuổi, bây giờ vẫn còn hiệu lực. Cậu có bằng trọng không?"
Giai Ninh cảm thấy hơi thở của mình nghẹn lại. Cô nhìn vào chiếc hộp, nhìn vào tờ giấy, rồi lại nhìn vào người con trai trước mặt. Anh không còn là cậu bé bốc đồng năm nào, mà đã trở thành một chàng trai cao lớn, bờ vai vững chãi, người luôn là lá chắn cho cô trước mọi giông bão.
"Thẩm Triều... anh là đồ đại ngốc." Giai Ninh nhỏ giọng, nhưng đôi tay cô đã chủ động vòng qua cổ hắn, kéo hắn lại gần. "Em cũng không muốn anh làm rùa đâu."
Thẩm Triều mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ phá tan sự băng giá ngoài cửa sổ. Hắn cúi xuống, nụ hôn lần này không còn là sự "phủi bụi" tình cờ nữa, mà là một nụ hôn sâu, chứa đựng tất cả những tâm tư thầm kín suốt mười mấy năm qua.
Ngoài trời, tuyết vẫn rơi, nhưng trong căn gác mái này, mùa xuân dường như đã đến sớm.