Kỳ nghỉ đông chính thức bắt đầu bằng một tin vui: hai gia đình họ Thẩm và họ Hứa quyết định tổ chức một chuyến du lịch chung tại khu nghỉ dưỡng núi tuyết ở phía Bắc. Đối với Giai Ninh, đây là cơ hội để xả hơi sau một học kỳ căng thẳng, nhưng đối với Thẩm Triều, đây giống như một "nhiệm vụ bí mật" để gia tăng tình cảm.
Sáng khởi hành, Thẩm Triều xuất hiện với bộ đồ trượt tuyết màu xanh navy cực ngầu. Hắn đứng tựa vào xe, tay bấm điện thoại nhưng mắt thì cứ dán chặt vào cửa nhà họ Hứa. Khi Giai Ninh bước ra trong chiếc áo phao màu trắng tinh khôi, quấn chiếc khăn len đỏ mà hắn tặng, trông cô chẳng khác nào một viên kẹo bông gòn giữa ngày đông.
"Nhìn cái gì mà ngẩn người ra thế? Lên xe đi!" Mẹ Thẩm vỗ vai con trai, cười đầy ẩn ý.
Thẩm Triều hắng giọng, lấy lại vẻ mặt lạnh lùng thường ngày: "Con đang xem dự báo thời tiết thôi. Đi thôi, lùn tịt như cậu ấy mà lọt vào đống tuyết chắc không ai tìm thấy đâu."
Giai Ninh lườm hắn một cái sắc lẹm rồi leo lên xe. Suốt quãng đường dài, hai vị phụ huynh mải mê trò chuyện về những ngày xưa cũ, còn ở hàng ghế sau, một bầu không khí "mờ ám" đang lan tỏa. Thẩm Triều giả vờ ngủ, nhưng tay hắn lại lén lút tìm kiếm bàn tay của Giai Ninh dưới lớp chăn mỏng. Khi chạm được vào những ngón tay nhỏ nhắn hơi lạnh của cô, hắn đan chặt lấy, không cho cô thoát ra.
Đến khu nghỉ dưỡng, cảnh tượng núi tuyết hùng vĩ khiến Giai Ninh choáng ngợp. Tuy nhiên, vì là lần đầu tập trượt tuyết, cô ngã lên ngã xuống không biết bao nhiêu lần.
"Anh Triều... em không làm được đâu. Đau mông quá!" Giai Ninh ngồi bệt xuống tuyết, mặt mếu máo.
Thẩm Triều trượt một vòng điêu luyện rồi dừng lại ngay trước mặt cô, tung lên một màn bụi tuyết trắng xóa. Hắn cúi xuống, chìa tay ra: "Bám vào tôi. Đã bảo là phải nhìn thẳng, ai bảo cậu cứ nhìn xuống chân làm gì?"
Hắn kiên nhẫn nắm tay cô, dắt đi từng bước một trên mặt tuyết phẳng. Lần đầu tiên Giai Ninh thấy Thẩm Triều dịu dàng đến thế. Hắn không mắng cô "ngốc" nữa, mà mỗi khi cô loạng choạng, vòng tay hắn lại kịp thời siết chặt lấy eo cô, kéo cô vào lòng.
"Thẩm Triều, anh trượt giỏi thật đấy. Học từ bao giờ thế?"
"Từ lúc cậu còn đang mải ăn váng sữa ở nhà ấy." Thẩm Triều nhếch mép, nhưng ánh mắt lại nhìn cô đầy thâm trầm. "Học để sau này còn làm giá đỡ cho ai đó chứ."
Chiều hôm đó, khi hai gia đình đi dùng bữa tối, Thẩm Triều và Giai Ninh lén tách đoàn để đi dạo quanh hồ băng. Ánh đèn neon từ các cửa hiệu phản chiếu xuống mặt băng tạo nên một khung cảnh lung linh huyền ảo.
"Này nấm lùn, cậu có nhớ hồi tiểu học, có lần cậu bị bọn thằng béo lớp bên trêu chọc đến mức khóc nhè không?" Thẩm Triều đột ngột hỏi.
Giai Ninh gật đầu: "Nhớ chứ, lúc đó anh đã xông vào đánh nhau với chúng nó, kết quả là cả hai đều bị mời phụ huynh. Em còn bị mẹ mắng một trận vì tội đi theo anh."
Thẩm Triều dừng bước, quay lại nhìn cô, ánh mắt có chút kỳ lạ: "Thế cậu có biết tại sao lúc đó tôi lại biết cậu bị bắt nạt không?"
Giai Ninh lắc đầu. Thẩm Triều im lặng một lát, rồi hắn lấy từ trong ví ra một tấm ảnh cũ kỹ, đã sờn rách các góc. Trong ảnh là một cô bé mặc váy hoa, đang vừa đi vừa ăn kẹo mút, và phía xa xa thấp thoáng bóng một cậu bé đang đạp xe đi theo.
"Bởi vì từ năm 7 tuổi, tôi đã luôn đi theo sau cậu rồi. Chỉ là cậu ngốc quá, chẳng bao giờ quay đầu lại nhìn thôi."
Giai Ninh sững sờ cầm lấy tấm ảnh. Hóa ra, danh xưng "đuôi nhỏ" mà hắn hay gọi cô, thực chất lại chính là vai trò của hắn trong suốt những năm tháng tuổi thơ của hai người. Tim cô đập thình thịch, cảm giác như có hàng ngàn con bướm đang vỗ cánh trong lòng.