MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNGChương 1: HOÀNG HÔN THANH ĐẢO VÀ NHỮNG LỜI HỨA DƯỚI NẮNG

NẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNG

Chương 1: HOÀNG HÔN THANH ĐẢO VÀ NHỮNG LỜI HỨA DƯỚI NẮNG

1,483 từ · ~8 phút đọc

Thành phố Thanh Đảo năm ấy dường như chưa bao giờ cũ kỹ trong tâm trí của những người từng đi ngang qua nó bằng tất cả sự chân thành của tuổi trẻ. Những con đường lát đá dốc thoai thoải chạy dài ra phía biển, nơi có những ngôi nhà mang kiến trúc cũ kỹ nằm nép mình dưới những tán cây ngô đồng xanh ngắt, luôn mang theo một phong vị vừa cổ điển vừa u buồn. Trịnh Lam Phong ngồi trên bục đá sát vách biển, đôi mắt anh hơi nheo lại vì ánh nắng chiều tà phản chiếu lên mặt nước lấp lánh như hàng vạn mảnh pha lê vỡ vụn. Trên giá vẽ, bức phác thảo dở dang chỉ là những đường nét rời rạc, không hình hài, cũng chẳng rõ ý đồ, giống hệt như tâm trạng của một thiếu gia mười bảy tuổi đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi về sự tăm tối sắp sửa ập đến. Đôi mắt anh vốn dĩ phải là cửa sổ tâm hồn của một họa sĩ thiên tài, nay lại bị phủ một lớp sương mù của căn bệnh thoái hóa võng mạc quái ác, khiến mọi thứ trước mắt cứ mờ ảo như một giấc chiêm bao không có lối thoát. Anh đến đây không phải để du lịch, mà là để tìm kiếm một chút ánh sáng cuối cùng trước khi cuộc phẫu thuật định mệnh diễn ra tại Bắc Kinh, một cuộc phẫu thuật mà tỷ lệ thành công chỉ được bác sĩ nhắc đến bằng cái lắc đầu đầy ái ngại.

Giữa không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn đá, một giọng hát trong trẻo bất chợt vút lên, phá vỡ bầu không khí đặc quánh sự cô độc của Lam Phong. Diệp Hạ Miên từ phía ghềnh đá chạy tới, trên tay cô cầm một đôi giày vải cũ kỹ đã sờn rách, đôi chân trần nhỏ nhắn dẫm lên bãi cát mềm mại một cách tự do và hoang dại. Cô là con gái của một người thợ sửa tàu nghèo ở bến cảng phía Đông, cuộc đời cô gắn liền với mùi dầu máy và những tiếng còi tàu hú vang mỗi buổi sớm mai, nhưng tâm hồn cô lại như một loài chim hải âu luôn khao khát bay lượn trên bầu trời cao rộng. Hạ Miên dừng lại bên cạnh Lam Phong, mái tóc đen dài của cô bay rối bời trong gió biển, che khuất một phần gương mặt thanh tú với đôi mắt sáng ngời như sao đêm. Cô không hỏi anh tại sao lại ngồi đây một mình, cũng không hỏi về bức tranh dở dang, cô chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, mở chiếc túi nhỏ lấy ra một vài vỏ ốc còn vương hơi ẩm của đại dương và đặt chúng lên bục đá như thể đang trưng bày những báu vật quý giá nhất.

Lam Phong không quay đầu lại nhưng anh cảm nhận được hơi ấm và mùi hương thanh khiết của hoa linh lan dại tỏa ra từ phía cô gái nhỏ bên cạnh. Anh thở dài một tiếng, bàn tay cầm cọ vẽ hơi run rẩy, một sự run rẩy không phải vì mệt mỏi mà vì nỗi bất lực trào dâng từ sâu trong thâm tâm khi nhìn thấy thế giới đang dần mất đi sắc màu. Anh khẽ nói, giọng nói trầm thấp và có chút khàn đặc của tuổi dậy thì đang chuyển mình sang sự trưởng thành đầy đau đớn, rằng liệu có bao giờ biển sẽ cạn và nắng sẽ ngừng soi chiếu hay không. Hạ Miên không trả lời ngay, cô nhìn về phía đường chân trời nơi mặt trời đang từ từ chìm xuống dưới mặt biển, nhuộm đỏ cả một vùng không gian bằng một màu sắc lộng lẫy nhưng cũng đầy tang tóc. Cô nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Lam Phong, đôi bàn tay của cô đầy những vết chai sần do phụ giúp cha ở xưởng tàu, nhưng lại ấm áp vô cùng, như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm giữa mùa đông băng giá. Cô bảo anh rằng biển có thể cạn, nắng có thể tắt, nhưng những gì đã vẽ vào tim thì sẽ mãi mãi tồn tại, dù cho đôi mắt có không còn nhìn thấy gì đi chăng nữa thì trái tim vẫn sẽ thay đôi mắt giữ lại mọi sắc màu của nhân gian.

Thời gian trôi qua giữa họ thật chậm, như thể cả hai đang cố gắng níu kéo từng giây phút của mùa hạ cuối cùng trước khi bão tố ập đến xé toạc mọi hy vọng. Lam Phong nghiêng đầu nhìn cô, trong bóng tối mờ ảo đang dần bao phủ thị trấn ven biển, khuôn mặt của Hạ Miên hiện lên như một điểm tựa duy nhất khiến anh cảm thấy mình còn đang thực sự sống. Anh hứa với cô rằng sau khi anh phẫu thuật thành công, anh sẽ đưa cô đến Bắc Kinh, nơi có những ánh đèn sân khấu lung linh nhất để cô có thể hát cho hàng vạn người nghe chứ không chỉ là cho một mình anh bên bãi đá ngầm này. Hạ Miên cười, nụ cười của cô rực rỡ hơn cả nắng chiều Thanh Đảo, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt ấy lại ẩn chứa một nỗi ưu tư mà Lam Phong của năm mười bảy tuổi chưa thể nào thấu cảm được. Cô hiểu rõ sự khác biệt giữa một thiếu gia họ Trịnh từ phương Nam tới và một cô gái nghèo vùng biển như mình, nhưng lúc này, cô vẫn chọn cách tin vào lời hứa của anh, chọn cách gửi gắm toàn bộ ước mơ vào đôi mắt đang dần khép lại của người thiếu niên ấy.

Khi ánh đèn đường của thị trấn bắt đầu nhen nhóm, Lam Phong thu dọn giá vẽ, từng cử động của anh đều chậm chạp như thể anh đang cố ghi nhớ vị trí của từng hòn đá, từng con sóng để chuẩn bị cho một hành trình dài trong bóng tối. Hạ Miên giúp anh cầm túi màu vẽ, hai người đi bộ dọc theo con đường ven biển hướng về phía nhà trọ, bóng của họ kéo dài trên mặt đất rồi hòa vào nhau dưới ánh đèn vàng nhạt nhòa. Không ai nói thêm lời nào, sự im lặng giữa họ không hề nặng nề mà lại đầy ắp những tâm tư không thể diễn tả bằng lời, một sự thấu hiểu lặng lẽ của hai linh hồn cô đơn tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông. Trước khi rẽ vào ngõ nhỏ dẫn về xưởng tàu, Hạ Miên đột ngột dừng lại, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang mờ dần của Lam Phong và hỏi một câu khiến anh mãi về sau này vẫn còn thấy nhói lòng, rằng nếu một ngày nắng không còn ấm nữa thì anh có còn nhớ mùa hạ này không. Lam Phong định trả lời, định khẳng định chắc chắn về tình cảm của mình, nhưng một cơn gió lạnh từ biển bất ngờ thổi tới khiến anh rùng mình, và câu trả lời ấy vĩnh viễn bị cuốn đi trong tiếng sóng rì rào của đêm đen.

Đêm đó, Lam Phong nằm trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, mùi hương của biển và mùi màu vẽ quẩn quanh trong cánh mũi, khiến anh trằn trọc không sao ngủ được. Anh chạm tay lên những bức họa mình đã vẽ trong suốt mùa hè qua, hầu hết đều là hình bóng của Hạ Miên, từ lúc cô cười, lúc cô hát cho đến lúc cô lặng lẽ nhìn ra biển xa xăm. Anh cảm nhận được một sự bất ổn đang len lỏi vào từng thớ thịt, một dự cảm không lành về sự phồn hoa của gia tộc họ Trịnh và những áp lực mà bà nội anh đang đặt lên vai anh từ phương xa. Anh không biết rằng ở một nơi khác trong thị trấn, dưới ánh đèn dầu leo lắt của xưởng tàu cũ, Hạ Miên cũng đang ngồi nhìn ra biển, đôi tay cô không ngừng mân mê mảnh giấy nhỏ ghi số điện thoại liên lạc của gia đình anh ở Bắc Kinh mà bà nội anh đã bí mật gửi tới vào sáng nay. Một cuộc giao dịch thầm lặng đã bắt đầu diễn ra sau lưng anh, giữa một bên là tiền bạc, tương lai rạng rỡ của anh và một bên là tình yêu nhỏ bé, vụn vặt của cô gái vùng biển, khiến cho cái nắng mùa hè năm ấy bỗng chốc trở nên nhạt nhòa và lạnh lẽo đến tận xương tủy.