MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNGChương 2: MÀU XÁM TRONG ĐÔI MẮT VÀ CUỘC BIẾN CÁCH ÂM THẦM

NẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNG

Chương 2: MÀU XÁM TRONG ĐÔI MẮT VÀ CUỘC BIẾN CÁCH ÂM THẦM

1,401 từ · ~8 phút đọc

Mùa hạ ở Thanh Đảo kết thúc bằng một cơn mưa giông đột ngột, làm những cánh hoa linh lan rụng đầy trên mặt đường đất và cuốn theo cả những hy vọng mong manh của con người vào dòng nước đục ngầu. Trịnh Lam Phong tỉnh dậy sau một đêm dài bị hành hạ bởi những cơn đau đầu dữ dội, di chứng của căn bệnh võng mạc bắt đầu trở nên trầm trọng hơn bao giờ hết khi tầm nhìn của anh nay chỉ còn lại một màu xám xịt như bầu trời trước bão. Anh mò mẫm trong căn phòng quen thuộc, cảm giác sợ hãi sự tăm tối khiến nhịp tim anh đập liên hồi, đôi tay run rẩy tìm kiếm chiếc bút vẽ như một thói quen cố hữu để trấn an bản thân. Tuy nhiên, căn phòng vốn dĩ luôn tràn ngập mùi hương của biển và sự hiện diện của Hạ Miên nay lại trở nên trống rỗng và lạnh lẽo một cách lạ thường, chỉ còn lại tiếng mưa đập liên hồi vào khung cửa sổ bằng gỗ cũ kỹ. Anh gọi tên cô, giọng nói lạc đi giữa không gian yên ắng, nhưng không có tiếng trả lời nào đáp lại, chỉ có tiếng bước chân nặng nề của một người đàn ông trung niên mà anh nhận ra là quản gia của gia tộc họ Trịnh từ Bắc Kinh tới.

Sự xuất hiện của quản gia Lâm không báo trước là một tín hiệu không lành đối với Lam Phong, bởi nó đồng nghĩa với việc sự tự do tạm thời của anh tại thị trấn biển này đã chính thức khép lại theo ý nguyện của bà nội. Ông Lâm đứng đó, trang nghiêm và lạnh lùng trong bộ âu phục màu đen, mang theo mùi của sự quyền quý và áp lực khiến căn phòng nhỏ vốn ấm áp của Lam Phong bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Ông thông báo rằng tình trạng mắt của thiếu gia không thể trì hoãn thêm được nữa, tất cả mọi thủ tục nhập viện tại bệnh viện hàng đầu Bắc Kinh đã hoàn tất và anh phải rời đi ngay trong buổi chiều hôm nay. Lam Phong kịch liệt phản đối, anh muốn gặp Hạ Miên lần cuối, muốn nói với cô về sự rời đi đột ngột này và nhắc lại lời hứa về một tương lai ở Bắc Kinh mà họ đã cùng nhau dệt nên dưới nắng vàng. Thế nhưng, quản gia Lâm chỉ giữ vẻ mặt bình thản, thông báo một tin tức chấn động rằng Diệp Hạ Miên đã nhận một khoản tiền lớn từ gia đình họ Trịnh và đã rời khỏi thị trấn ngay từ sáng sớm cùng với cha mình.

Thế giới của Lam Phong như sụp đổ hoàn toàn ngay trong khoảnh khắc đó, một cơn đau buốt nhói lan từ hốc mắt sâu vào tận trung khu thần kinh khiến anh ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh không tin, tuyệt đối không tin rằng cô gái có giọng hát trong trẻo như pha lê ấy lại có thể vì tiền mà phản bội lại những lời thề nguyền dưới vách đá ven biển. Anh gào thét, yêu cầu được đối chất với cô, yêu cầu được nghe chính miệng cô nói rằng cô chỉ coi anh là một công cụ để thoát khỏi cảnh nghèo hèn của xưởng tàu cũ kỹ. Nhưng sự im lặng của thị trấn Thanh Đảo trong cơn mưa giông chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất, không một ai đứng ra bảo vệ tình yêu của họ, không một dấu vết nào của Hạ Miên còn sót lại trong căn phòng ngoại trừ bức tranh vẽ dở của anh vẫn còn vương màu xám lạnh. Quản gia Lâm không cho anh thêm thời gian để đau khổ, hai người đàn ông lực lưỡng đã tiến vào, dìu anh lên chiếc xe đen sang trọng đang chờ sẵn ngoài cửa, mang anh đi khỏi nơi đã từng là thiên đường ngắn ngủi của đời mình.

Trên chuyến xe trở về Bắc Kinh, Lam Phong không nói bất cứ điều gì, anh ngồi bất động như một bức tượng gỗ với lớp băng trắng bao phủ đôi mắt vừa trải qua đợt kiểm tra sơ bộ đầy đau đớn. Trong đầu anh, những hình ảnh về Hạ Miên cứ hiện lên rồi biến mất, từ nụ cười rạng rỡ bên bờ biển cho đến ánh mắt ưu tư trong đêm cuối cùng họ ngồi bên nhau, tất cả giờ đây đều bị phủ lên một màu của sự dối trá. Anh tự hỏi liệu những lời hát cô dành cho anh có phải là thật không, hay đó chỉ là những giai điệu được dàn dựng công phu để chờ đợi ngày gia đình anh xuất hiện và ban phát cho cô một lối thoát bằng tiền bạc. Sự thù hận bắt đầu nhen nhóm trong lòng người thiếu niên từng có trái tim ấm áp nhất, nó như một loại độc dược ngấm dần vào từng tế bào, khiến anh không còn cảm thấy nỗi đau của căn bệnh ở mắt mà chỉ còn thấy nỗi nhục nhã của kẻ bị phản bội. Anh thầm thề rằng nếu ông trời còn cho anh nhìn thấy ánh sáng một lần nữa, anh sẽ dùng chính đôi mắt ấy để chứng kiến sự lụi tàn của kẻ đã dám mang tình cảm chân thành nhất của anh ra làm món hàng trao đổi.

Trong khi đó, ở một góc tối của ga tàu hỏa Thanh Đảo, Diệp Hạ Miên đang ngồi co rọm trên chiếc ghế gỗ cứng nhắc, đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều nhưng không thể thốt ra thành tiếng. Cha cô nằm trên băng ca bên cạnh, hơi thở yếu ớt vì căn bệnh phổi mãn tính cần một khoản tiền phẫu thuật khổng lồ mà bà nội Lam Phong đã đưa ra như một điều kiện để cô rời xa cháu trai của bà. Cô nhìn xấp nhân dân tệ dày cộp trong túi xách với vẻ ghê tởm, chính số tiền này đã mua đứt lương tâm của cô, mua đứt thanh xuân và cả người con trai mà cô yêu quý hơn cả mạng sống. Cô đã phải nói những lời cay độc nhất trước mặt quản gia Lâm để ông ta ghi âm lại mang về cho Lam Phong, những lời nói mà mỗi khi thốt ra, cô cảm thấy như trái tim mình bị hàng vạn nhát dao đâm nát. Cô không có quyền lựa chọn, vì giữa một bên là tình yêu mông lung của tuổi mười bảy và một bên là mạng sống của người thân duy nhất, cô buộc phải trở thành kẻ ác trong mắt người cô thương nhất để anh có thể trở về thế giới hào nhoáng vốn dĩ thuộc về anh.

Tiếng còi tàu hú vang báo hiệu chuyến hành trình đi về phía tỉnh xa bắt đầu, mang theo một Hạ Miên đã không còn linh hồn và một Lam Phong đang chìm sâu vào hận thù đi về hai hướng ngược nhau của cuộc đời. Mưa vẫn rơi trắng xóa cả một vùng trời Thanh Đảo, xóa sạch những dấu chân trên cát, xóa sạch cả những lời hứa hẹn về một mùa đông có nắng ấm mà họ đã từng mơ ước. Lam Phong ở Bắc Kinh bước vào phòng phẫu thuật với một tâm thế lạnh lẽo, anh yêu cầu bác sĩ không cần dùng thuốc giảm đau quá nhiều, vì anh muốn ghi nhớ cái đau này để nhắc nhở bản thân về bài học của sự tin tưởng. Còn Hạ Miên, cô nhìn qua cửa sổ tàu hỏa thấy bóng dáng thành phố biển dần lùi xa, cô thầm hát lại giai điệu mà Lam Phong yêu thích nhất, nhưng giọng hát nay đã đục ngầu vì nước mắt và bụi đường. Một chương mới của cuộc đời họ bắt đầu từ sự chia ly này, một chương đầy rẫy những hiểu lầm chồng chất mà phải mất tám năm sau, khi nắng không còn sưởi ấm được mùa đông, họ mới có cơ hội đứng đối diện nhau để tính toán lại món nợ của thanh xuân.