MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNGChương 3: BỨC TƯỜNG TRẮNG VÀ NHỮNG NGÀY TRONG BÓNG TỐI

NẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNG

Chương 3: BỨC TƯỜNG TRẮNG VÀ NHỮNG NGÀY TRONG BÓNG TỐI

1,421 từ · ~8 phút đọc

Bệnh viện quân y tại Bắc Kinh là một tòa nhà sừng sững với những hành lang dài hun hút, mùi thuốc sát trùng nồng nặc đến mức có thể bóp nghẹt mọi cảm xúc của bất kỳ ai bước chân vào đây. Trịnh Lam Phong nằm trên giường bệnh, đôi mắt bị bao phủ bởi lớp băng gạc dày đặc khiến thế giới của anh giờ đây chỉ còn lại những âm thanh rời rạc và cảm giác lạnh lẽo từ những thiết bị y tế xung quanh. Sau ca phẫu thuật kéo dài mười hai tiếng đồng hồ, bác sĩ nói rằng anh cần một thời gian dài để võng mạc thích nghi với những thay đổi, và trong khoảng thời gian đó, anh tuyệt đối không được tiếp xúc với ánh sáng dù là nhỏ nhất. Đối với một người coi hội họa là mạng sống như Lam Phong, việc bị tước bỏ thị giác chẳng khác nào bị giam cầm trong một nhà tù không có song sắt, nơi nỗi cô độc và sự phản bội của Diệp Hạ Miên không ngừng gặm nhấm tâm hồn anh. Mỗi khi màn đêm buông xuống, tiếng gió rít qua khe cửa sổ bệnh viện lại khiến anh nhớ về tiếng sóng biển Thanh Đảo, nhưng ngay lập tức, ký ức về xấp tiền và giọng nói tuyệt tình của cô gái ấy lại hiện về như một liều thuốc độc, khiến vết thương trong lòng anh còn đau đớn hơn cả vết mổ sau gáy.

Bà nội của Lam Phong, Trịnh lão phu nhân, thường xuyên ghé thăm anh với những lời an ủi đầy tính toán và uy quyền, mỗi bước chân của bà trên sàn đá hoa cương đều vang lên những âm thanh khô khốc như thể đang nhắc nhở anh về vị thế và trách nhiệm của mình. Bà không bao giờ nhắc đến cái tên Diệp Hạ Miên, như thể cô gái ấy chưa từng tồn tại trong cuộc đời anh, hoặc chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi đã bị cơn sóng quyền lực của gia tộc họ Trịnh cuốn trôi đi mất. Bà mang đến cho anh những tin tức về tương lai rực rỡ tại Pháp, về những người thầy danh tiếng đang chờ đón anh sau khi hồi phục, và về một cuộc đời hào nhoáng không có chỗ cho những sai lầm tuổi trẻ. Lam Phong chỉ im lặng lắng nghe, bàn tay anh siết chặt tấm drap trải giường trắng muốt, một sự im lặng đáng sợ khiến ngay cả những y tá chăm sóc cũng cảm thấy rùng mình khi đứng bên cạnh. Anh không còn tranh cãi, không còn đòi hỏi được gặp cô, vì trong sâu thẳm thâm tâm, anh đã tự xây nên một bức tường ngăn cách mình với quá khứ, nơi niềm tin đã bị thiêu rụi hoàn toàn bởi sự thật tàn khốc mà quản gia Lâm đã mang lại.

Những ngày nằm viện kéo dài đằng đẵng như những thế kỷ trôi qua trong bóng tối, nơi Lam Phong học cách nhận biết mọi thứ xung quanh bằng thính giác và khứu giác nhạy bén đến cực đoan. Anh có thể phân biệt được tiếng bước chân của từng bác sĩ, mùi hương nước hoa nồng nặc của những vị khách xã giao đến thăm hỏi, và cả sự rung động nhẹ nhàng của những nhành cây ngoài cửa sổ khi gió mùa thu Bắc Kinh bắt đầu tràn về. Tuy nhiên, điều anh không thể quen được chính là sự trống rỗng trong tâm hồn, khi những gam màu rực rỡ mà anh từng yêu thích giờ đây chỉ còn là những khái niệm trừu tượng không hình hài. Anh bắt đầu dùng ngón tay vẽ lên mặt bàn gỗ bên cạnh giường, những đường nét vô hình phác họa lại bóng lưng gầy của một người con gái, để rồi ngay sau đó anh lại điên cuồng xóa đi như muốn tẩy sạch mọi tàn tích của tình đầu. Sự giằng xé giữa yêu và hận khiến anh trở nên lầm lì, dễ nóng nảy, anh xua đuổi tất cả những ai cố gắng tiếp cận để an ủi, chỉ muốn nhốt mình trong cái kén tăm tối do chính mình tạo ra để tự gặm nhấm nỗi đau.

Vào một buổi chiều cuối thu, khi ánh nắng yếu ớt của Bắc Kinh không thể len lỏi qua tấm rèm che dày đặc, quản gia Lâm mang đến cho anh một bưu kiện nhỏ không có địa chỉ người gửi, chỉ có mùi hương muối biển thoang thoảng còn sót lại. Lam Phong cầm món đồ trên tay, đôi bàn tay anh run rẩy khi nhận ra đó là chiếc bút lông bằng gỗ đào mà anh từng đánh mất tại vách đá Thanh Đảo vào cái ngày cuối cùng họ ở bên nhau. Anh không mở bưu kiện, chỉ siết chặt nó cho đến khi những cạnh sắc của món đồ đâm vào lòng bàn tay khiến máu rỉ ra, nhưng anh không cảm thấy đau, vì trái tim anh từ lâu đã hóa đá. Anh biết đây có thể là lời tạ lỗi hoặc một sự thương hại từ Hạ Miên, nhưng đối với anh lúc này, mọi thứ đều đã quá muộn màng và vô nghĩa trước sự thật rằng cô đã rời đi cùng số tiền lớn của gia đình anh. Anh ném bưu kiện vào góc phòng, yêu cầu quản gia mang nó đi vứt bỏ, tuyên bố rằng từ nay về sau anh không muốn nghe thấy bất kỳ điều gì liên quan đến thị trấn biển đó nữa, như một cách để đoạn tuyệt hoàn toàn với những ký ức đau thương.

Sự phục hồi của đôi mắt diễn ra chậm chạp nhưng chắc chắn, mỗi khi bác sĩ nới lỏng băng gạc để kiểm tra, Lam Phong lại cảm thấy như mình đang nhìn thấy những mảnh vỡ của một thế giới xa lạ và xa xỉ. Anh bắt đầu nhìn thấy những đốm sáng lờ mờ, rồi dần dần là hình dáng của những vật dụng trong phòng, nhưng tuyệt nhiên không có một chút màu sắc nào hiện ra trong tầm mắt của anh. Bác sĩ giải thích rằng đây là hội chứng mù màu tạm thời do chấn động tâm lý quá lớn gây ra sau phẫu thuật, và chỉ khi tâm trí anh thực sự ổn định thì sắc màu mới có thể quay trở lại. Lam Phong đón nhận tin tức này bằng một nụ cười nhạt đầy mỉa mai, anh tự nhủ rằng nếu thế giới đã đầy rẫy những dối trá như cách Hạ Miên đã làm, thì nhìn thấy màu sắc để làm gì khi tâm hồn chỉ còn lại một màu xám xịt. Anh chấp nhận việc sống trong một thế giới đen trắng, lấy đó làm chất liệu cho những tác phẩm sau này của mình, những bức tranh mang hơi thở của sự lạnh lẽo và tuyệt vọng mà không một họa sĩ nào có thể bắt chước được.

Trước ngày lên đường sang Pháp, Lam Phong yêu cầu được quay lại phòng triển lãm tranh của bệnh viện, nơi đang trưng bày những bức phác thảo của các bệnh nhân tâm thần và người khuyết tật. Đứng trước những bức tranh đầy màu sắc hỗn loạn, đôi mắt anh vẫn chỉ thấy những sắc độ xám khác nhau, nhưng anh lại cảm nhận được sự đồng điệu kỳ lạ với những linh hồn vụn vỡ ấy. Bà nội đứng phía sau anh, bàn tay bà đặt lên vai anh như một sự khẳng định quyền lực, nhắc nhở anh rằng hành trình sắp tới sẽ là nơi anh lấy lại vinh quang cho dòng họ Trịnh. Lam Phong quay người lại, đôi mắt dưới lớp kính râm đen kịt không lộ rõ cảm xúc, anh hứa với bà sẽ không bao giờ nhìn lại phía sau, không bao giờ để tình cảm cá nhân làm lung lay ý chí của mình nữa. Chuyến bay đêm mang anh rời khỏi Bắc Kinh, rời xa vùng đất Trung Hoa rộng lớn nơi có người con gái đã từng là cả thế giới của anh, để lại sau lưng một mùa đông đang bắt đầu phủ trắng những con đường, giống như cách anh đã vĩnh viễn khép lại cánh cửa dẫn tới trái tim mình.