MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNGChương 4: NƠI GIAO THOA CỦA NHỮNG VẾT SẸO ÂM THẦM

NẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNG

Chương 4: NƠI GIAO THOA CỦA NHỮNG VẾT SẸO ÂM THẦM

1,401 từ · ~8 phút đọc

Thành phố Ôn Châu nằm ở phía Đông Nam Trung Quốc, cách Thanh Đảo hàng nghìn cây số và mang một không khí khác hẳn với vẻ thơ mộng của thị trấn ven biển năm xưa. Đây là nơi Diệp Hạ Miên đã bắt đầu cuộc đời mới sau khi rời khỏi ga tàu hỏa với xấp tiền mang theo hơi thở của sự sỉ nhục và nỗi đau thấu trời. Cô không dùng số tiền đó cho bản thân mình, mà ngay lập tức nộp vào bệnh viện để cha cô được tiến hành ca phẫu thuật phổi khẩn cấp nhất, một ca phẫu thuật mà nếu không có tiền, ông có lẽ đã rời bỏ cô ngay trong cái mùa đông khắc nghiệt ấy. Hạ Miên sống trong một căn phòng trọ rẻ tiền sát khu công nghiệp, nơi tiếng máy móc gầm rú suốt ngày đêm thay cho tiếng sóng biển, và mùi dầu mỡ, khói bụi lấp đầy buồng phổi vốn dĩ đã quen với không khí trong lành của đại dương. Cô đã từ bỏ ước mơ về nhạc viện, từ bỏ giọng hát từng khiến Lam Phong say đắm, để trở thành một công nhân may trong một xưởng gia công lớn, nơi đôi bàn tay từng gảy đàn nay chỉ còn biết đến những đường kim mũi chỉ vô hồn.

Cuộc sống của Hạ Miên trôi qua trong sự lặng lẽ đến đáng sợ, cô làm việc từ mười hai đến mười bốn tiếng mỗi ngày, cố gắng vắt kiệt sức lực để không còn thời gian nghĩ về người thiếu niên đang ở phương xa kia. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô vẫn thấy ánh mắt đầy tổn thương của Lam Phong khi cô ném xấp tiền vào người anh, một hình ảnh ám ảnh khiến cô nhiều đêm giật mình tỉnh giấc với hơi thở dồn dập và nước mắt đẫm gối. Cha cô sau ca phẫu thuật dù đã giữ được mạng sống nhưng sức khỏe suy kiệt hoàn toàn, ông phải nằm một chỗ và cần sự chăm sóc thường xuyên, khiến gánh nặng trên vai cô gái mười bảy tuổi càng thêm trĩu nặng. Cô không hối hận về lựa chọn của mình, vì cô biết mình không thể trơ mắt nhìn người cha duy nhất qua đời, nhưng cô lại hận số phận đã đẩy mình vào một trò đùa nghiệt ngã, nơi tình yêu và hiếu nghĩa không bao giờ có thể đi chung một con đường. Cô trở nên ít nói, gương mặt vốn dĩ thanh tú nay hốc hác và xanh xao, đôi mắt từng sáng như sao nay chỉ còn lại sự đờ đẫn của một linh hồn đã chết từ lâu.

Trong xưởng may bụi bặm, Hạ Miên kết bạn với một người phụ nữ lớn tuổi tên là dì Phương, người duy nhất nhận ra vẻ u uất khác thường trong mắt cô gái trẻ và thường xuyên chia sẻ với cô mẩu bánh mì hay bát canh nóng lúc tăng ca. Dì Phương không hỏi về quá khứ của cô, chỉ kể cho cô nghe về cuộc đời chìm nổi của mình ở vùng đất Ôn Châu này, nơi mà con người ta phải đấu tranh từng ngày để tồn tại giữa những guồng quay nghiệt ngã của đồng tiền. Một lần, khi nghe thấy Hạ Miên vô tình ngân nga một đoạn nhạc ngắn trong lúc làm việc, dì Phương đã thốt lên rằng giọng hát của cô là thứ đẹp nhất mà dì từng được nghe trong đời, nó chứa đựng một nỗi buồn có thể chạm đến tận xương tủy người nghe. Câu nói ấy khiến Hạ Miên bàng hoàng, cô lập tức im lặng và tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ hát lại nữa, vì mỗi giai điệu vang lên đều như một lời nhắc nhở về những lời hứa dối trá và thực tại đắng cay này. Cô chôn vùi giọng hát của mình sâu dưới những chồng vải vóc, giống như cách cô đã chôn vùi tình yêu đầu đời vào một góc tối nhất trong ký ức, nơi ánh nắng không bao giờ có thể chạm tới.

Ở một phương trời khác, tại kinh đô ánh sáng Paris, Trịnh Lam Phong đang bắt đầu cuộc hành trình trở thành một họa sĩ chuyên nghiệp dưới sự dẫn dắt của những bậc thầy hàng đầu thế giới. Anh sống trong một căn biệt thự lộng lẫy được gia tộc họ Trịnh chu cấp, nhưng bên trong anh lại là một khoảng trống rỗng không gì có thể lấp đầy, anh làm bạn với những chai rượu mạnh và những bức vẽ màu xám đen mỗi khi đêm về. Những bức tranh của anh mang phong cách u ám, mô tả những con người không có khuôn mặt đứng giữa những không gian vô định, khiến giới phê bình nghệ thuật tại Pháp vừa kinh ngạc vừa nể sợ. Họ gọi anh là "Họa sĩ của bóng đêm", người có khả năng dùng sắc độ đen trắng để lột tả những nỗi đau sâu thẳm nhất của nhân loại mà không cần đến bất kỳ một gam màu sặc sỡ nào. Lam Phong đón nhận sự tán thưởng ấy bằng sự thờ ơ lạnh lùng, anh không quan tâm đến danh tiếng hay tiền bạc, vì mục tiêu duy nhất của anh lúc này là trở nên mạnh mẽ và quyền lực để có thể quay về tìm lại người con gái đã hủy hoại trái tim anh.

Mỗi khi Lam Phong đứng trước gương, anh nhìn vào đôi mắt đã phục hồi nhưng không thấy được màu sắc của mình và cảm thấy đó chính là minh chứng cho sự thất bại đau đớn nhất của một đời người. Anh nhớ về Thanh Đảo, nhớ về ngôi nhà của Hạ Miên bên cạnh xưởng tàu cũ, và đôi khi trong những cơn say, anh vẫn thầm gọi tên cô một cách vô thức rồi tự cười nhạo chính mình. Anh bắt đầu sưu tầm những bức tranh về biển, nhưng tuyệt nhiên không có bức nào mang màu xanh của đại dương, chỉ toàn là những vùng nước đen ngòm dưới bầu trời bão tố, giống như cuộc đời anh sau khi bị cô bỏ rơi. Anh không biết rằng ở Ôn Châu, Hạ Miên cũng đang nhìn qua cửa sổ xưởng may thấy những áng mây xám xịt đang kéo đến, cô lén lấy ra một bức ảnh nhỏ đã ố vàng của anh và vuốt ve gương mặt người thiếu niên mà cô đã vĩnh viễn đánh mất. Họ sống dưới cùng một bầu trời Trung Hoa, thở cùng một bầu không khí, nhưng khoảng cách giữa họ giờ đây còn xa hơn cả hàng vạn dặm đại dương, bởi nó được xây bằng sự thù hận và những bí mật không thể nói ra.

Năm tháng cứ thế trôi qua, mùa đông này nối tiếp mùa đông khác, mang theo cái lạnh của sự cô độc thấm vào từng thớ thịt của cả hai người đang ở hai đầu cực của nỗi đau. Lam Phong tốt nghiệp nhạc viện với tấm bằng xuất sắc, trở thành cái tên được săn đón nhất trong giới mỹ thuật quốc tế, trong khi Hạ Miên đã trở thành một tổ trưởng xưởng may già dặn trước tuổi với đôi bàn tay đầy vết sẹo kim đâm. Những bức thư anh từng viết cho cô hồi ở bệnh viện vẫn được giấu kín trong ngăn kéo của quản gia Lâm, và những lá đơn xin nghỉ việc để đi tìm anh của Hạ Miên cũng bị bà nội Lam Phong dập tắt ngay từ khi mới nhen nhóm. Sự can thiệp của gia tộc họ Trịnh như một bàn tay khổng lồ điều khiển mọi quân cờ trên bàn cờ định mệnh, khiến cho hai người họ cứ mãi đi trên hai đường thẳng song song mà không bao giờ có điểm chạm. Thế nhưng, bánh xe thời gian vẫn không ngừng quay, mang theo những món nợ của quá khứ đến ngày phải trả, và một cuộc gặp gỡ tình cờ tại một cuộc triển lãm tranh sau tám năm dài đằng đẵng đang âm thầm được sắp đặt giữa lòng thành phố Bắc Kinh nhộn nhịp.