MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNGChương 5: KHÚC CA TRONG TRƯỜNG KHUẤT VÀ NHỮNG MẢNH ĐỜI CÔ ĐỘC

NẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNG

Chương 5: KHÚC CA TRONG TRƯỜNG KHUẤT VÀ NHỮNG MẢNH ĐỜI CÔ ĐỘC

1,376 từ · ~7 phút đọc

Thời gian tại thành phố Ôn Châu dường như bị bóp nghẹt bởi những nhịp máy khâu đều đặn và tiếng còi xe tải chở hàng gầm rú suốt ngày đêm qua những khu công nghiệp xám xịt. Diệp Hạ Miên nay đã không còn là cô thiếu nữ rạng rỡ bên bờ biển Thanh Đảo năm nào, thay vào đó là một người đàn bà trẻ với gương mặt thanh tú nhưng phủ một lớp sương mờ của sự mệt mỏi và cam chịu. Công việc tại xưởng may đã lấy đi của cô không chỉ sức khỏe mà còn cả những giấc mơ âm nhạc từng là hơi thở của cô, giờ đây cô chỉ biết cúi đầu trước những chồng vải vóc cao ngất và những bảng chỉ tiêu sản lượng khắt khe của chủ xưởng. Đôi bàn tay từng được Trịnh Lam Phong nâng niu như báu vật, nay đầy rẫy những vết kim đâm li ti và những vết chai sần thô ráp do tiếp xúc quá nhiều với hóa chất nhuộm vải rẻ tiền. Cô sống trong một vòng lặp vô tận của cơm áo gạo tiền, mỗi ngày tỉnh dậy từ lúc tờ mờ sáng để lo cho người cha bệnh tật, sau đó lại vùi mình vào công xưởng cho đến khi ánh đèn đường đã vàng vọt vì sương đêm.

Cha của Hạ Miên sau nhiều năm cầm cự với căn bệnh phổi ác tính nay đã yếu hơn trước rất nhiều, ông thường nhìn con gái mình với ánh mắt đầy hối hận và xót xa vì biết chính mình là gánh nặng đã bẻ gãy đôi cánh của cô. Ông vẫn nhớ như in cái đêm cô trở về từ trạm tàu hỏa Thanh Đảo với xấp tiền lạnh lẽo trên tay và một linh hồn đã chết lặng, kể từ ngày đó ông không bao giờ thấy cô hát lại dù chỉ là một câu hò nhỏ. Hạ Miên không bao giờ trách cha, cô lặng lẽ chăm sóc ông bằng tất cả sự hiếu thảo của một người con, nhưng chính sự im lặng ấy lại là thứ vũ khí sắc lẹm cứa vào lòng ông mỗi khi đêm về. Cô giấu tất cả những uất ức vào sâu trong thâm tâm, không để lộ ra một chút yếu đuối nào trước mặt người thân, nhưng đôi khi đứng trước gương trong căn phòng trọ ẩm thấp, cô lại tự hỏi liệu Lam Phong hiện giờ đang ở đâu và anh có còn nhìn thấy màu sắc của thế gian này hay không. Những ký ức về anh giống như một vết thương chưa bao giờ khép miệng, chỉ cần một cơn gió lạnh lùa qua hay một mùi hương muối biển thoang thoảng từ đâu đó cũng đủ khiến nó rỉ máu đau đớn.

Cuộc sống khắc nghiệt tại Ôn Châu đã dạy cho Hạ Miên cách đối mặt với sự bất công bằng một thái độ dửng dưng đến lạnh lùng, cô không còn mong cầu sự thương hại từ bất kỳ ai và cũng không cho phép mình yếu lòng trước những khó khăn. Tuy nhiên, sâu thẳm trong thâm tâm cô vẫn là một người con gái đầy lòng trắc ẩn, cô thường lén chia sẻ phần cơm ít ỏi của mình cho những đứa trẻ lang thang hay những công nhân cũ bị sa thải vì tuổi già. Một buổi tối khi đi làm về muộn qua một quán rượu rẻ tiền ven đường, cô vô tình nghe thấy một bản nhạc không lời mang âm hưởng u sầu phát ra từ chiếc radio cũ kỹ của người chủ quán. Giai điệu ấy giống hệt như một đoạn nhạc mà Lam Phong từng ngân nga khi anh phác họa bức chân dung cô bên vách đá, khiến Hạ Miên sững sờ đứng lại giữa cơn mưa bụi của mùa đông phương Nam. Những giọt nước mắt vốn dĩ đã khô cạn từ lâu nay lại trào ra, cô vội vã lấy tay lau đi vì sợ người đi đường nhìn thấy sự yếu lòng của mình, rồi lại lầm lũi bước tiếp vào bóng tối của ngõ sâu.

Sự cô độc của Hạ Miên không chỉ đến từ hoàn cảnh sống mà còn đến từ việc cô đã tự tay cắt đứt mọi mối liên hệ với quá khứ, không một người bạn cũ nào ở Thanh Đảo biết cô đang ở đâu và làm gì. Cô đã thay số điện thoại, thay đổi cả cách ăn mặc và kiểu tóc, cố gắng biến mình thành một người khác hoàn toàn để không bao giờ bị gia tộc họ Trịnh tìm thấy thêm một lần nào nữa. Cô biết rằng nếu bà nội của Lam Phong biết cô vẫn còn giữ lại những kỷ niệm về anh, bà ta chắc chắn sẽ không để yên cho gia đình cô có được những ngày tháng bình yên ngắn ngủi này. Mỗi khi nghe tin tức trên tivi về những họa sĩ tài năng hay những triển lãm nghệ thuật quốc tế, cô đều vội vàng chuyển kênh hoặc tắt đi vì sợ rằng cái tên của anh sẽ bất chợt hiện lên khiến cô sụp đổ. Cô tự nhủ rằng Lam Phong hiện giờ chắc hẳn đã có một cuộc sống viên mãn bên một người con gái môn đăng hộ đối, một người có thể giúp anh tiến xa hơn trong sự nghiệp chứ không phải là một gánh nặng nghèo hèn như cô.

Tại một góc nhỏ của xưởng may, nơi ánh sáng mặt trời hiếm hoi lắm mới len lỏi vào được qua những ô cửa kính đục ngầu, Hạ Miên thường lén viết những tâm sự của mình vào một cuốn sổ tay nhỏ có bìa màu xanh đã bạc màu. Đó không phải là những vần thơ hay những bản nhạc, mà chỉ là những lời tự nhủ rời rạc, những lời xin lỗi không bao giờ được gửi đi và những mong ước giản đơn về một cuộc đời không có hận thù. Cô viết về ngày họ gặp nhau lần đầu, về cảm giác hơi ấm của bàn tay anh khi dẫn cô đi trên cát, và về cả cái lạnh tê tái của trái tim khi cô buộc phải nói lời chia tay đầy dối trá. Cuốn sổ ấy là người bạn duy nhất chứng kiến nỗi đau của cô, là nơi cô được là chính mình trước khi lại phải khoác lên lớp vỏ bọc thô cứng để đối diện với thế gian đầy rẫy những lọc lừa. Cô biết rằng mình đang sống một cuộc đời tăm tối, nhưng trong lòng cô vẫn luôn có một ngọn đèn nhỏ được thắp lên bởi những ký ức rực rỡ của mùa hè năm mười bảy tuổi, dù ngọn đèn ấy cũng chính là thứ thiêu cháy cô mỗi ngày.

Hạ Miên đứng trên cây cầu vượt nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập của Ôn Châu, nơi những ánh đèn pha quét qua gương mặt cô như những vết sẹo của thời gian. Cô chợt nhận ra mình đã hai mươi lăm tuổi, cái tuổi đáng lẽ phải rực rỡ nhất của đời người thì cô lại trông như một nhành cây héo úa đang chờ đợi một cơn bão cuối cùng để ngã xuống. Một ý định rời khỏi Ôn Châu bắt đầu nhen nhóm trong đầu cô, không phải để tìm lại Lam Phong, mà là để tìm một nơi nào đó yên bình hơn cho cha mình dưỡng già, nơi không có khói bụi công nghiệp và không có những tiếng máy khâu hành hạ lỗ tai. Cô không biết rằng chính ý định chuyển đi này sẽ là bước ngoặt đưa cô trở về Bắc Kinh, nơi định mệnh đã sắp sẵn một cuộc chạm trán đầy nghiệt ngã với người họa sĩ mù màu mang trong mình lòng hận thù thâm sâu. Những bước chân của cô trên cầu vượt đêm đó thật nặng nề, như thể cô đang kéo theo cả một khối quá khứ khổng lồ mà cô chưa bao giờ thực sự đủ sức để buông bỏ.