Trong khi Hạ Miên đang vật lộn với cơm áo gạo tiền tại Ôn Châu, thì tại thủ đô Paris lệ hoa, Trịnh Lam Phong đã thực sự trở thành một huyền thoại trong giới nghệ thuật đương đại với những tác phẩm mang đậm phong cách u tối. Anh sống trong một căn penthouse rộng lớn có tầm nhìn hướng thẳng ra tháp Eiffel, nhưng đối với anh, khung cảnh lộng lẫy ấy cũng chỉ là những mảng màu xám xịt khác nhau dưới bầu trời mùa đông lạnh lẽo của châu Âu. Anh đã không còn là chàng trai hay cười bên bờ biển năm nào, thay vào đó là một người đàn ông lạnh lùng với đôi mắt sắc sảo luôn ẩn sau lớp kính râm và một thái độ khinh bạc đối với mọi thứ xung quanh. Lam Phong nổi tiếng không chỉ bởi tài năng mà còn bởi tính cách khó gần, anh từ chối hầu hết các buổi phỏng vấn và chỉ xuất hiện tại những triển lãm quan trọng nhất với sự hộ tống của quản gia Lâm. Anh dùng nghệ thuật như một cách để trút bỏ những cơn giận dữ và nỗi đau vào những nét vẽ, khiến cho tranh của anh mang một sức hút ma mị đối với những người cũng đang mang trong mình những vết thương tâm hồn.
Quản gia Lâm đã theo sát Lam Phong suốt tám năm qua tại Pháp, ông chứng kiến anh từ một thiếu niên suy sụp trở thành một người đàn ông quyền lực nhưng tâm hồn lại mục rỗng như một thân cây khô. Ông biết rõ nỗi hận của anh đối với Diệp Hạ Miên lớn đến nhường nào, bởi mỗi bức tranh anh vẽ, dù là chân dung hay phong cảnh, đều thấp thoáng bóng hình của một người con gái mà anh luôn miệng nói là căm ghét. Có những đêm, Lam Phong uống say khướt và xé nát những bức họa vừa hoàn thành, anh gào thét tên cô giữa căn phòng trống rỗng rồi lại lẳng lặng ngồi nhặt từng mảnh giấy vụn để chắp vá lại trong sự tuyệt vọng cùng cực. Sự mù màu của anh không phải là do sinh lý, mà bác sĩ tâm thần tại Paris đã kết luận rằng đó là một cơ chế tự vệ của não bộ để anh không phải nhìn thấy những màu sắc gợi nhớ về quá khứ tươi đẹp. Anh chấp nhận thế giới xám xịt này như một hình phạt dành cho chính mình vì đã lỡ trao đi trái tim cho một người không xứng đáng, và lấy đó làm động lực để ngày đêm rèn luyện kỹ thuật vẽ điêu luyện hơn.
Mối quan hệ giữa Lam Phong và bà nội tại Trung Quốc vẫn luôn căng thẳng, bà liên tục gửi thư hối thúc anh trở về để tiếp quản gia nghiệp và kết hôn với con gái của một đối tác chiến lược tại Thượng Hải. Lam Phong luôn tìm cách khước từ, anh nói rằng mình chỉ thuộc về nghệ thuật và không muốn dính líu đến những âm mưu chính trị của gia tộc họ Trịnh thêm một lần nào nữa. Tuy nhiên, sâu thẳm trong anh vẫn luôn có một khao khát được trở về, không phải để kế thừa tài sản, mà là để tìm ra sự thật về những gì đã xảy ra tại Thanh Đảo năm đó dù anh luôn tự trấn an bản thân rằng mình chỉ về để trả thù. Anh muốn nhìn thấy Hạ Miên phải hối hận vì những gì cô đã làm, muốn cô phải thấy anh hiện giờ đã đứng cao đến mức nào trong khi cô có lẽ vẫn đang chìm đắm trong sự nghèo hèn mà cô đã chọn lấy cùng số tiền dơ bẩn đó. Cái tôi quá lớn của một người đàn ông bị phản bội đã che mờ đi lý trí của anh, khiến anh không nhận ra rằng chính sự hận thù ấy lại là sợi dây chắc chắn nhất vẫn đang trói buộc anh vào cô.
Một ngày đầu tháng Mười Hai, Lam Phong nhận được lời mời chính thức từ Bảo tàng Nghệ thuật Bắc Kinh để tổ chức một buổi triển lãm cá nhân quy mô lớn, đánh dấu sự trở về của anh sau nhiều năm lưu lạc tại hải ngoại. Anh cầm tấm thiệp mời trên tay, đôi ngón tay thon dài của một họa sĩ vuốt ve biểu tượng của thành phố nơi anh đã trải qua cuộc phẫu thuật định mệnh và cũng là nơi anh bắt đầu một cuộc đời tăm tối. Quản gia Lâm nhìn thấy ánh mắt khác lạ của Lam Phong và biết rằng lần này anh sẽ không từ chối, bởi đây là cơ hội duy nhất để anh đối diện với những con ma trong quá khứ của mình. Anh quyết định sẽ lấy tên cho buổi triển lãm là "Mùa Đông Đen Trắng", như một lời tuyên chiến với những ký ức rực rỡ nắng vàng của mùa hạ Thanh Đảo mà anh đang cố gắng xóa sạch. Anh bắt đầu đóng gói những bức tranh tâm huyết nhất của mình, trong đó có một bức tranh lớn luôn được che kín bằng một tấm vải nhung đen mà ngay cả quản gia Lâm cũng chưa từng được phép nhìn thấy.
Trước khi rời Paris, Lam Phong đi dạo lần cuối dọc theo bờ sông Seine, anh nhìn những cặp tình nhân đang trao nhau những nụ hôn dưới tuyết và cảm thấy một sự mỉa mai chua chát dâng lên trong lòng. Anh nhớ về những lời hứa sẽ đưa Hạ Miên đến Pháp, sẽ cùng cô đi dạo dưới chân tháp Eiffel và nghe cô hát những bản tình ca tiếng Pháp bằng giọng nói thanh khiết của mình. Giờ đây anh đã ở Paris, anh đã có tất cả những gì một người đàn ông khao khát, nhưng người con gái năm ấy đã trở thành kẻ thù không đội trời chung trong tâm trí anh. Anh ném chiếc nhẫn bạc mà anh đã âm thầm mua vào năm mười tám tuổi xuống dòng sông lạnh giá, coi đó là sự chấm dứt hoàn toàn cho mọi mộng tưởng còn sót lại trước khi bước lên máy bay trở về quê hương. Anh tự nhủ rằng Bắc Kinh sẽ là nơi anh đặt dấu chấm hết cho câu chuyện tình đầu đầy tủi nhục này, để anh có thể thực sự bắt đầu một cuộc đời mới mà không còn bị ám ảnh bởi bóng hình của Diệp Hạ Miên.
Chuyến bay hạ cánh xuống sân bay Thủ đô Bắc Kinh vào một buổi tối sương mù dày đặc, Lam Phong bước ra khỏi khoang hạng nhất với vẻ ngoài vương giả và lạnh lùng khiến bất kỳ ai cũng phải ngước nhìn. Ánh đèn flash của giới truyền thông liên tục nháy lên, nhưng đối với anh chúng cũng chỉ là những tia sáng trắng xóa vô vị không mang lại chút cảm xúc nào. Anh được đón bằng chiếc xe Rolls-Royce sang trọng nhất của gia tộc, đưa thẳng về căn biệt thự cổ kính ở ngoại ô, nơi bà nội anh đang chờ đợi với một nụ cười đắc thắng. Lam Phong không biết rằng, chỉ cách đó vài quận, trong một khu lao động nghèo nàn của thành phố, Hạ Miên cũng vừa mới chân ướt chân ráo chuyển đến để bắt đầu công việc tạp vụ tại một trung tâm hội nghị. Định mệnh một lần nữa lại bắt đầu xoay chuyển, đưa hai con người từ hai thế giới đối lập lại gần nhau hơn trong cái giá lạnh của mùa đông Bắc Kinh, nơi những vết sẹo cũ sắp sửa bị xé toạc ra thêm một lần nữa.