Bắc Kinh bước vào những ngày đại hàn với cái lạnh cắt da cắt thịt, những cơn gió từ đại lục thổi về mang theo sự khô khốc và bụi bặm, bao phủ lên những tòa nhà chọc trời một lớp màu xám xịt buồn tẻ. Tại một góc nhỏ của quận Triều Dương, Diệp Hạ Miên đẩy chiếc xe đẩy chứa đầy dụng cụ lau dọn đi qua dãy hành lang dài dằng dặc của Trung tâm Triển lãm Nghệ thuật Quốc tế, nơi đang tất bật chuẩn bị cho một sự kiện văn hóa tầm cỡ. Sau khi cha qua đời vào đầu mùa thu năm ngoái, cô đã gom góp chút tài sản ít ỏi còn lại để rời khỏi Ôn Châu, tìm đến thành phố nhộn nhịp này với hy vọng sẽ chôn vùi bản thân mình vào dòng người tấp nập để quên đi nỗi đau mất người thân. Công việc tạp vụ ở đây vô cùng vất vả, cô phải làm việc từ khi sương mù còn chưa tan cho đến khi ánh đèn đường đã rực sáng, đôi bàn tay thô ráp của cô hằng ngày phải tiếp xúc với nước tẩy rửa lạnh ngắt khiến những vết nứt nẻ lại rỉ máu đau đớn. Hạ Miên không phàn nàn, cô chấp nhận sự khắc nghiệt của cuộc sống như một phần tất yếu của định mệnh, bởi đối với một người đã mất đi cả tình yêu lẫn gia đình, thì sự mệt mỏi về thể xác chính là liều thuốc an thần tốt nhất để ngăn những ký ức không tràn về trong tâm trí.
Hôm nay, không khí trong trung tâm triển lãm có phần khẩn trương hơn thường lệ, những nhân viên mặc âu phục sang trọng đi lại như con thoi, trong khi các kiện hàng lớn được đóng gói cẩn thận từ Pháp vừa mới được vận chuyển tới. Hạ Miên đứng nép vào một góc tường để nhường đường cho nhóm thợ đang khiêng một bức tranh khổ lớn, cô vô tình nhìn thấy tên nghệ sĩ được in trên lớp vỏ bọc bằng gỗ: "Trịnh Lam Phong". Cái tên ấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến cô sững sờ đến mức suýt chút nữa đã đánh rơi chiếc xô nước đang cầm trên tay, trái tim vốn dĩ đã đóng băng từ lâu nay lại đập loạn nhịp một cách vô thức. Cô tự trấn an bản thân rằng đây có lẽ chỉ là một sự trùng hợp, thế gian này có biết bao nhiêu người tên Lam Phong, và người thiếu niên mù lòa năm ấy làm sao có thể trở thành một họa sĩ danh tiếng toàn cầu như thế này được. Tuy nhiên, một linh tính mách bảo cô rằng mùa đông năm nay tại Bắc Kinh sẽ không hề bình yên, và những gì cô cố gắng trốn chạy suốt tám năm qua có lẽ đang âm thầm đuổi kịp cô ngay tại nơi cô ít ngờ tới nhất.
Suốt buổi chiều hôm đó, Hạ Miên làm việc trong trạng thái thẫn thờ, cô liên tục mắc lỗi khi lau dọn khiến người quản lý khó tính không ngừng buông lời khiển trách nặng nề trước mặt những đồng nghiệp khác. Cô cúi đầu nhận lỗi, đôi mắt dán chặt vào đôi giày vải đã sờn cũ, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt sâu thẳm của Lam Phong đang hiện hữu trong tâm trí mình với sự sắc sảo và lạnh lùng. Cô tự hỏi nếu thực sự là anh, liệu anh có nhận ra cô gái tạp vụ lem luốc này là người con gái đã từng hát cho anh nghe bên bờ biển Thanh Đảo, hay anh sẽ nhìn cô bằng ánh mắt của một người xa lạ đầy khinh miệt. Nỗi sợ hãi bị nhận ra và nỗi khát khao được thấy anh một lần nữa giằng xé tâm hồn Hạ Miên, khiến cô cảm thấy nghẹt thở giữa không gian rộng lớn của phòng triển lãm đang dần được lấp đầy bởi những tác phẩm nghệ thuật đắt giá. Cô nhìn xuống đôi bàn tay chai sần của mình rồi nhìn lên những bức tranh được treo trên tường, cảm nhận rõ rệt vực thẳm ngăn cách giữa một họa sĩ tài hoa và một kẻ thấp hèn đang sống ở tầng đáy của xã hội.
Trong khi đó, ở tầng cao nhất của khách sạn trung tâm, Trịnh Lam Phong đang đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ như những con kiến bò lổm ngổm dưới ánh đèn đêm của Bắc Kinh. Anh vừa trở về sau buổi gặp gỡ với các quan chức văn hóa, vẻ mặt anh mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên sự sắc lạnh thường thấy của một người đã quen với việc điều khiển mọi thứ theo ý mình. Quản gia Lâm bước vào phòng, cung kính báo cáo rằng tất cả các bức tranh cho triển lãm "Mùa Đông Đen Trắng" đã được vận chuyển đến trung tâm triển lãm an toàn và việc bố trí đang được tiến hành theo đúng bản vẽ. Lam Phong gật đầu nhẹ, anh hỏi về công tác an ninh và yêu cầu không để bất kỳ ai không có nhiệm vụ được tiếp cận những bức tranh tâm huyết nhất của mình trước ngày khai mạc. Anh không biết rằng, người mà anh luôn ám ảnh tìm kiếm bấy lâu nay lại đang cầm cây chổi lau dọn chính những sàn nhà mà anh sắp bước qua, chỉ cách anh một bức tường của giai cấp và sự tình cờ nghiệt ngã.
Lam Phong nhấp một ngụm rượu vang đỏ, vị chát của rượu không thể làm dịu đi sự nôn nóng trong lòng khi anh nghĩ về việc trở lại thành phố này để thực hiện lời thề trả thù năm xưa. Anh đã thuê người tìm kiếm tung tích của Diệp Hạ Miên ở khắp các tỉnh miền Đông nhưng tin tức trả về luôn là sự im lặng đáng sợ, như thể cô đã bốc hơi khỏi mặt đất ngay sau khi nhận tiền của nhà họ Trịnh. Sự mất tích của cô càng làm tăng thêm lòng hận thù trong anh, anh tin rằng cô đang sống lén lút ở một xó xỉnh nào đó để tận hưởng số tiền dơ bẩn đã đánh đổi bằng tương lai của anh. Anh nhìn vào bức họa đen trắng được đặt trên giá vẽ trong phòng, mô tả một cô gái đang đứng giữa cơn bão biển, gương mặt cô bị xóa mờ bằng những nét cọ thô bạo nhưng cảm giác cô đơn và tuyệt vọng thì lại rõ rệt đến mức khiến người xem phải rùng mình. Anh tự nhủ rằng triển lãm lần này không chỉ là để khẳng định danh tiếng, mà còn là một cái bẫy lớn mà anh giăng ra, hy vọng rằng cái tên Trịnh Lam Phong sẽ đủ sức thu hút người cũ lộ diện khỏi bóng tối.
Đêm đã về khuya, Hạ Miên kết thúc ca làm việc của mình và lầm lũi đi ra trạm xe buýt cuối cùng để trở về căn phòng trọ nhỏ hẹp ở ngoại ô thành phố. Tuyết bắt đầu rơi nhẹ, những bông tuyết trắng tinh khôi đậu lên vai áo cô rồi tan chảy thành những giọt nước lạnh ngắt, thấm qua lớp vải mỏng vào tận da thịt khiến cô run lên bần bật. Cô nhìn qua cửa kính xe buýt thấy những tấm áp phích quảng cáo cho triển lãm của "Họa sĩ bóng đêm" được dán khắp nơi, với hình ảnh một đôi mắt u uất đang nhìn chằm chằm vào nhân gian. Hạ Miên nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm từ những ký ức vụn vặt về mùa hè Thanh Đảo rực nắng, nhưng tất cả những gì cô cảm thấy chỉ là cái lạnh của mùa đông Bắc Kinh đang bủa vây lấy mình. Cô biết rằng mình không thể trốn tránh mãi được, nếu định mệnh đã đưa anh trở về thì sớm muộn gì họ cũng sẽ phải đối diện với nhau, và cô tự hỏi liệu mình có đủ can đảm để nhìn vào đôi mắt ấy mà không bật khóc hay không.