MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNGChương 8: ÁNH SÁNG ĐẦU TIÊN TRÊN NHỮNG MẢNH VỠ QUÁ KHỨ

NẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNG

Chương 8: ÁNH SÁNG ĐẦU TIÊN TRÊN NHỮNG MẢNH VỠ QUÁ KHỨ

1,349 từ · ~7 phút đọc

Buổi sáng ngày chuẩn bị cuối cùng cho triển lãm, Trung tâm Nghệ thuật Quốc tế bị bao phủ bởi một bầu không khí trang nghiêm và căng thẳng tột độ khi đích thân Trịnh Lam Phong xuất hiện để kiểm tra lần cuối. Anh bước vào sảnh lớn với phong thái của một vị vua trẻ, tà áo măng tô màu đen bay nhẹ trong gió, đôi kính râm che khuất hoàn toàn cảm xúc nhưng khí chất lạnh lùng tỏa ra khiến mọi người xung quanh đều phải giữ khoảng cách. Lam Phong đi chậm rãi qua từng bức tranh, thỉnh thoảng anh dừng lại yêu cầu nhân viên điều chỉnh ánh sáng đèn rọi thêm một vài milimet để đảm bảo những mảng tối trong tranh được thể hiện hoàn hảo nhất. Anh không nói nhiều, mọi mệnh lệnh đều được đưa ra bằng những cái chỉ tay ngắn gọn và dứt khoát, thể hiện sự cầu toàn đến mức cực đoan của một thiên tài nghệ thuật. Đối với anh, triển lãm này chính là một bản cáo trạng dành cho quá khứ, là nơi anh phơi bày sự mục nát của niềm tin thông qua những sắc độ xám đen tăm tối mà anh đã phải sống cùng suốt tám năm qua.

Lúc bấy giờ, Diệp Hạ Miên đang khom lưng lau dọn những vệt nước đọng do giày của khách tham quan để lại ở khu vực sảnh phụ, cô hoàn toàn không hay biết sự hiện diện của anh chỉ cách mình vài bước chân. Cô đang cố gắng chà xát một vết bẩn cứng đầu trên sàn đá, đôi tay đỏ ửng vì nước lạnh và hóa chất tẩy rửa khiến cô thỉnh thoảng phải dừng lại để hít hà đôi bàn tay cho bớt đau buốt. Một đôi giày da đen bóng loáng, đắt tiền bất chợt dừng lại ngay sát trước mặt cô, khiến Hạ Miên giật mình ngước mắt nhìn lên theo bản năng của một người làm công. Thời gian như ngừng trôi, hơi thở của cô nghẹn lại nơi cổ họng khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc mà cô đã khắc ghi vào tận tâm khảm, dù giờ đây nó đã mang những đường nét nam tính và sắc sảo hơn rất nhiều so với thời niên thiếu. Lam Phong đứng đó, dù mắt đeo kính râm nhưng dường như anh cũng cảm nhận được một sự rung động lạ kỳ từ người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình, một mùi hương hoa linh lan thoang thoảng xen lẫn mùi nước tẩy rửa rẻ tiền khiến anh sững sờ trong giây lát.

Lam Phong hơi cúi đầu nhìn xuống, anh thấy một người phụ nữ gầy gò trong bộ đồng phục tạp vụ màu xanh nhạt, mái tóc cô được búi gọn gàng nhưng vẫn để lộ những sợi tóc mai đã lấm tấm bụi bẩn và sương muối. Anh không nhìn rõ gương mặt cô vì cô đã nhanh chóng cúi thấp đầu xuống, nhưng dáng vẻ run rẩy và đôi bàn tay thô ráp của cô lại mang đến cho anh một cảm giác quen thuộc đến đau lòng. Anh định nói điều gì đó, định hỏi tại sao cô lại nhìn anh bằng ánh mắt thất thần như vậy, nhưng sự kiêu hãnh của một người đàn ông thành đạt đã ngăn anh lại trước một kẻ tạp vụ vô danh. Anh lạnh lùng cất tiếng, giọng nói trầm thấp và có chút khàn đặc vang lên giữa không gian yên tĩnh, yêu cầu cô dọn dẹp cho sạch chỗ này vì anh không muốn thấy bất kỳ sự dơ bẩn nào trong khu vực trưng bày tác phẩm của mình. Hạ Miên không dám trả lời, cô chỉ khẽ gật đầu và cúi mặt sâu hơn, nước mắt chực trào ra nhưng cô đã cố gắng nuốt ngược vào trong để không làm lộ ra sự yếu đuối trước mặt anh.

Khi Lam Phong cùng đoàn tùy tùng rời đi, Hạ Miên mới dám thở phào một cách nặng nề, cô ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, đôi vai gầy rung lên bần bật vì những dư chấn cảm xúc vừa trải qua. Anh đã không nhận ra cô, hoặc có lẽ đối với một Trịnh thiếu gia cao sang hiện giờ, hình bóng một cô gái nghèo năm xưa đã hoàn toàn bị xóa sạch khỏi bộ nhớ và thay thế bằng những hào quang rực rỡ khác. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm chua chát dâng lên, nhẹ nhõm vì không bị anh sỉ nhục, nhưng lại chua chát vì nhận ra mình thực sự chỉ là một hạt bụi trong thế giới của anh lúc này. Cô nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh đang mất hút sau cánh cửa phòng VIP, tự nhủ rằng đây là kết cục tốt nhất cho cả hai, anh tiếp tục tỏa sáng với tài năng của mình, còn cô sẽ tiếp tục sống nốt cuộc đời lặng lẽ trong bóng tối. Thế nhưng, cô không biết rằng Lam Phong sau khi bước vào phòng riêng đã lập tức yêu cầu quản gia Lâm lấy danh sách nhân viên tạp vụ của trung tâm triển lãm, vì mùi hương linh lan ấy vẫn đang quẩn quanh trong cánh mũi anh như một lời mời gọi từ quá khứ.

Buổi tối hôm đó, trong căn phòng khách sạn, Lam Phong không thể tập trung vào những phác thảo cho tác phẩm mới, tâm trí anh liên tục hiện về hình ảnh người phụ nữ tạp vụ lúc sáng. Anh tự cười nhạo mình vì sự đa nghi, cho rằng có lẽ vì anh quá ám ảnh với việc tìm lại Hạ Miên nên mới nhìn đâu cũng thấy bóng dáng cô, ngay cả trong một người lao động lam lũ nhất. Anh tháo kính râm, nhìn vào đôi mắt mình trong gương, đôi mắt đã nhìn thấu hàng vạn sắc độ của màu xám nhưng vẫn tuyệt nhiên không thể thấy được màu hồng của hy vọng hay màu xanh của biển cả. Anh tự hỏi tại sao một thiên tài nghệ thuật như anh lại bị khuất phục bởi một cảm giác mơ hồ từ một người lạ mặt, và tại sao trái tim anh vốn đã chai sạn nay lại đập nhanh hơn thường lệ chỉ vì một cái nhìn thoáng qua. Sự tò mò và lòng kiêu hãnh thôi thúc anh phải tìm hiểu rõ ràng, anh không muốn bất kỳ một yếu tố nào làm xao nhãng tâm trí mình trước buổi khai mạc quan trọng nhất của cuộc đời nghệ thuật.

Sáng hôm sau, Hạ Miên nhận được thông báo điều chuyển công tác từ sảnh phụ sang làm tạp vụ riêng cho khu vực văn phòng của nghệ sĩ, một nơi mà chỉ những nhân viên có thâm niên và sự tin cậy mới được bước vào. Cô bàng hoàng và lo sợ, biết rằng đây chắc chắn không phải là một sự tình cờ đơn thuần mà là một cái bẫy đang được giăng ra dành riêng cho mình. Cô đã định xin nghỉ việc ngay lập tức để trốn chạy, nhưng khi nghĩ đến việc nếu cô biến mất lúc này, quản lý sẽ không trả lương tháng này cho cô, mà cô thì đang rất cần tiền để trang trải nợ nần còn sót lại từ đám tang của cha. Hạ Miên cắn răng chấp nhận, cô thay một bộ đồng phục mới sạch sẽ hơn, cố gắng trang điểm nhẹ để che đi vẻ hốc hác trên gương mặt, rồi bước vào khu vực văn phòng nghệ sĩ với một tâm thế của một người sắp bước vào pháp trường. Cô không biết rằng, đằng sau cánh cửa gỗ sồi sang trọng kia, Trịnh Lam Phong đang ngồi đợi cô với một tập hồ sơ nhân sự trên tay và một trái tim đang nóng lòng muốn xác nhận một sự thật nghiệt ngã.