Hành lang dẫn đến khu vực văn phòng nghệ sĩ được trải thảm đỏ dày khiến mọi tiếng bước chân đều trở nên câm lặng, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đầy áp lực bủa vây lấy tâm trí Diệp Hạ Miên. Cô nắm chặt cán chổi lau nhà, đôi bàn tay gầy gộc vì hồi hộp mà toát một lớp mồ hôi mỏng, làm cho những vết nứt nẻ trên da thịt càng thêm xót xa khi tiếp xúc với không khí lạnh của máy điều hòa. Mỗi bước tiến về phía cánh cửa gỗ sồi chạm khắc tinh xảo, Hạ Miên lại cảm thấy như mình đang bước gần hơn về phía vực thẳm của quá khứ, nơi những ký ức mà cô dày công chôn giấu suốt tám năm qua đang chực chờ vỡ òa ra. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh nhịp thở đang dồn dập trong lồng ngực, tự dặn lòng mình rằng chỉ cần giữ thái độ phục tùng và không ngước mắt lên, anh sẽ chẳng bao giờ nhận ra cô gái tạp vụ thấp hèn này là ai. Sự phân cấp giàu nghèo và địa vị xã hội hiện giờ chính là tấm mặt nạ tốt nhất để bảo vệ cô, bởi một họa sĩ danh tiếng như Trịnh Lam Phong sẽ chẳng bao giờ bận lòng nhìn kỹ gương mặt của một kẻ quét dọn ẩn hiện trong bóng tối.
Khi cánh cửa văn phòng mở ra, một mùi hương gỗ đàn hương trầm mặc hòa quyện với mùi sơn dầu đặc trưng bao phủ lấy giác quan của Hạ Miên, mang lại một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc đến kỳ lạ. Lam Phong đang ngồi bên bàn làm việc lớn, ánh đèn rọi tập trung vào đôi bàn tay anh đang cầm một tập hồ sơ, trong khi phần còn lại của căn phòng chìm vào một vùng sáng mờ ảo đầy bí ẩn. Anh không ngước lên ngay lập tức, sự im lặng kéo dài giữa hai người khiến không gian trở nên đặc quánh, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên từng nhịp như đang đếm ngược thời gian của một cuộc hành hình cảm xúc. Hạ Miên cúi đầu thật thấp, cô bắt đầu lau dọn những kệ sách ở góc xa nhất, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình đến mức tối đa để không gây ra bất kỳ tiếng động nào làm phiền đến anh. Thế nhưng, đôi mắt của Lam Phong dù đang nhìn vào tập hồ sơ, nhưng thính giác nhạy bén của anh đã thu trọn từng hơi thở run rẩy của người con gái đang đứng cách đó không xa.
"Tại sao cô không dám nhìn thẳng vào tôi?" – Giọng nói của Lam Phong vang lên đột ngột, lạnh lùng và sắc sảo như một lưỡi dao cứa ngang bầu không khí yên tĩnh của căn phòng. Anh chậm rãi gấp tập hồ sơ lại, thanh âm của tờ giấy chạm vào nhau khô khốc khiến Hạ Miên giật mình, chiếc khăn lau trong tay cô suýt chút nữa đã rơi xuống sàn đá. Cô vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, giọng nói khàn đặc vì bụi công nghiệp cố gắng thốt ra những lời cung kính một cách máy móc, rằng cô chỉ là một nhân viên thấp kém không dám mạo phạm đến nghệ sĩ cao quý. Lam Phong khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười đầy mỉa mai, anh đứng dậy và bước chậm rãi về phía cô, mỗi bước chân của anh đều mang theo một áp lực vô hình khiến Hạ Miên cảm thấy không gian xung quanh đang hẹp dần lại. Anh dừng lại ngay phía sau cô, hơi thở ấm áp của anh lướt qua gáy cô khiến cô rùng mình, một sự rung động từ tận sâu thẳm linh hồn mà cô không thể nào kiểm soát nổi dù đã cố gắng kìm nén.
Lam Phong đưa tay ra, những ngón tay thon dài của anh chạm nhẹ vào lọn tóc mai đang rủ xuống che khuất gương mặt cô, một hành động vừa mang tính thăm dò vừa chứa đựng sự đe dọa thầm lặng. Anh nhận ra sự run rẩy mạnh liệt của cô, một sự phản ứng không chỉ đơn thuần là nỗi sợ hãi của kẻ cấp dưới trước cấp trên, mà là sự chấn động của một kẻ đang che giấu một bí mật tột cùng. Anh khẽ thì thầm bên tai cô, hỏi rằng liệu cô có biết mùi hương hoa linh lan trên người cô thực sự rất lạc lõng giữa cái đô thị Bắc Kinh đầy khói bụi này hay không. Câu hỏi ấy như một đòn chí mạng đánh vào trái tim của Hạ Miên, bởi linh lan chính là loài hoa duy nhất cô trồng trong chiếc chậu nhỏ bên cửa sổ phòng trọ, cũng là loài hoa năm xưa anh từng ví nó thanh khiết như chính tâm hồn cô. Cô nhắm chặt mắt, cố ngăn cho những giọt nước mắt không trào ra, vì cô biết chỉ cần một giọt nước mắt rơi xuống lúc này, tất cả những nỗ lực trốn chạy của cô suốt tám năm qua sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.
"Thưa nghệ sĩ, tôi chỉ dùng loại xà phòng rẻ tiền nhất hiện có trên thị trường, có lẽ mùi hương đó đã khiến anh khó chịu." – Hạ Miên cố gắng giữ cho giọng nói bình thản nhất có thể, dù trong lòng cô đang nổi lên một trận cuồng phong của sự uất ức và đau đớn. Cô vội vàng lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách an toàn với anh, rồi nhanh chóng gom gọn dụng cụ lao dọn để xin phép rời khỏi phòng với lý do phải đi làm vệ sinh ở khu vực khác. Lam Phong không ngăn cản, anh đứng yên nhìn theo bóng lưng gầy gò của cô khuất dần sau cánh cửa gỗ, đôi mắt anh dưới lớp kính râm lóe lên một tia nhìn thâm trầm và đầy toan tính. Anh đã nhìn thấy cái tên trên bảng tên của cô: "Diệp Hạ", một cái tên cụt lủn và thiếu vắng chữ cuối cùng, nhưng đối với anh, nhiêu đó là quá đủ để thắp lên ngọn lửa nghi ngờ đã âm ỉ suốt bấy lâu nay. Anh quay lại bàn làm việc, cầm lấy tập hồ sơ nhân sự của cô và xé nát nó thành nhiều mảnh vụn, vì anh biết rằng từ giây phút này, anh sẽ không cần đến những tờ giấy vô hồn đó để tìm ra sự thật về người con gái này nữa.
Đêm đó, Lam Phong không trở về khách sạn mà ở lại văn phòng, anh đứng trước bức tranh lớn nhất trong bộ sưu tập "Mùa Đông Đen Trắng", bức tranh mà anh đã dành cả một năm trời để hoàn thiện trong cơn điên cuồng của sự nhớ nhung và hận thù. Trong bức tranh đó, một cô gái đang đứng hát giữa một cánh đồng linh lan trắng muốt dưới bầu trời xám xịt, nhưng đôi mắt của cô lại bị anh xóa nhòa bằng những nét cọ đen thẫm như một sự trừng phạt. Anh tự hỏi tại sao cô lại trở nên tàn tạ và khổ sở đến mức này, tại sao số tiền khổng lồ mà gia đình anh đã đưa cho cô lại không thể mang lại cho cô một cuộc sống nhung lụa như cô mong muốn. Lòng hận thù trong anh bỗng chốc xen lẫn một chút xót xa mơ hồ, một cảm giác mà anh cho là tàn dư của sự yếu đuối mà anh cần phải loại bỏ ngay lập tức để thực hiện kế hoạch của mình. Anh cầm lấy cây cọ vẽ, dặm thêm một vài nét sắc lạnh vào bức tranh, tự nhủ rằng nếu cô đã chọn cách sống trong bóng tối, thì anh sẽ dùng chính ánh sáng của sự thật để thiêu cháy mọi sự dối trá mà cô đã dựng lên.