MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNGChương 10: VỰC THẲM CỦA SỰ NHỤC NHÃ VÀ NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG LỐI THOÁT

NẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNG

Chương 10: VỰC THẲM CỦA SỰ NHỤC NHÃ VÀ NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG LỐI THOÁT

1,361 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, Bắc Kinh chìm trong một trận bão tuyết lớn nhất kể từ đầu mùa, những bông tuyết nặng hạt bám đầy trên những cành cây khô khốc và bao phủ cả thành phố bằng một tấm màn trắng xóa lạnh lẽo. Diệp Hạ Miên đến trung tâm triển lãm sớm hơn mọi khi, cô hy vọng rằng công việc bận rộn sẽ giúp cô xua tan đi cảm giác bất an đang đeo bám sau cuộc chạm trán đầy ám ảnh với Lam Phong vào ngày hôm trước. Tuy nhiên, ngay khi vừa bước vào sảnh chính, cô đã nhận được yêu cầu từ người quản lý rằng phải có mặt tại phòng trưng bày số một để phục vụ trà nước cho một buổi tiếp khách riêng của nghệ sĩ Trịnh. Cô cảm thấy đôi chân mình như khuỵu xuống, linh tính mách bảo cô rằng đây không còn là sự tình cờ nữa mà là một sự sắp đặt đầy ác ý nhằm dồn cô vào đường cùng của sự nhục nhã. Hạ Miên muốn từ chối, cô muốn ném bộ đồng phục này đi và chạy trốn khỏi thành phố này ngay lập tức, nhưng gương mặt tiều tụy của người cha quá cố và những khoản nợ nần chồng chất lại một lần nữa kéo cô trở về với thực tại nghiệt ngã.

Bên trong phòng trưng bày, Lam Phong đang đứng giữa một nhóm những nhà phê bình nghệ thuật và những quý bà thượng lưu trong những bộ đồ hiệu đắt tiền, tỏa ra mùi hương của tiền bạc và sự phù hoa. Khi Hạ Miên bước vào với khay trà trên tay, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô gái tạp vụ có dáng đi liêu xiêu và gương mặt tái nhợt vì lạnh, tạo nên một sự tương phản kệch cỡm với không gian sang trọng xung quanh. Lam Phong cố tình không nhìn cô, anh tiếp tục thao thao bất tuyệt về những lý thuyết mỹ học và ý nghĩa của những mảng màu đen trắng trong tranh của mình bằng một phong thái đầy tự tin và ngạo mạn. Anh yêu cầu cô rót trà cho từng vị khách, và mỗi khi cô tiến lại gần, anh lại cố tình đưa ra những yêu cầu khắt khe về nhiệt độ của nước hay cách đặt tách trà sao cho đúng điệu bộ của giới quý tộc. Hạ Miên cắn chặt môi đến mức bật máu, cô cúi đầu thực hiện từng yêu cầu của anh như một con rối vô hồn, để mặc cho những lời bàn tán xì xào của những người xung quanh về sự vụng về của mình.

Đỉnh điểm của sự nhục nhã xảy ra khi một vị khách vô tình làm đổ tách trà nóng lên sàn đá cẩm thạch ngay sát dưới chân Lam Phong, và anh đã lạnh lùng ra lệnh cho Hạ Miên phải quỳ xuống lau sạch nó ngay tại chỗ. Giữa sự chứng kiến của những con người quyền quý, cô gái từng là nữ thần trong trái tim anh nay phải quỳ sụp xuống, đôi bàn tay gầy gộc run rẩy cầm chiếc khăn lau đi những vệt trà loang lổ trên sàn nhà. Lam Phong nhìn xuống đỉnh đầu của cô, thấy những sợi tóc bạc sớm hiện ra giữa mái tóc đen nhánh, và trái tim anh đột nhiên thắt lại một nhịp đau đớn mà anh không thể giải thích được. Anh muốn hét lên để đuổi tất cả mọi người ra khỏi đây, muốn kéo cô đứng dậy và hỏi tại sao cô lại để mình rơi vào hoàn cảnh thảm hại này, nhưng sự căm hận về việc bị phản bội năm xưa đã bóp nghẹt mọi ý định nhân từ. Anh đứng đó, nhìn người con gái mình từng yêu sâu đậm bị chà đạp nhân phẩm bởi chính sự sắp đặt của mình, và cảm thấy một sự khoái cảm bệnh hoạn trộn lẫn với nỗi buồn vô tận dâng lên trong cổ họng.

Hạ Miên lau xong vết bẩn, cô đứng dậy với đôi mắt nhòe đi vì nước mắt nhưng cô vẫn cố giữ cho mình một tư thế đứng thẳng nhất có thể, như một chút tự trọng cuối cùng của một kẻ bần cùng. Cô nhìn thẳng vào lớp kính râm đen kịt của Lam Phong, dù không thấy được đôi mắt anh, nhưng cô biết anh đang quan sát mình với sự lạnh lùng tột độ, như thể anh đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật về sự đau khổ. Cô không nói một lời nào, chỉ khẽ cúi chào rồi quay lưng bước đi, mỗi bước chân của cô trên sàn đá đều nặng nề như thể cô đang kéo theo cả một xiềng xích của định mệnh. Khi cánh cửa phòng trưng bày khép lại sau lưng, Hạ Miên đổ sụp xuống hành lang vắng người, cô ôm lấy ngực mình và bật khóc nức nở, những tiếng khóc nghẹn ngào bị nuốt ngược vào trong để không ai có thể nghe thấy. Cô nhận ra rằng Lam Phong của hiện tại đã không còn là người thiếu niên dịu dàng năm nào, anh đã trở thành một con quỷ dữ mang theo ngọn lửa thù hận để thiêu rụi những gì còn sót lại của thanh xuân giữa hai người.

Bên trong phòng trưng bày, buổi tiếp khách vẫn tiếp tục nhưng Lam Phong đã không còn tâm trí để lắng nghe bất kỳ lời khen ngợi nào, anh cảm thấy căn phòng trở nên ngột ngạt và giả tạo đến mức đáng sợ. Anh đột ngột tuyên bố kết thúc buổi gặp mặt với lý do sức khỏe không tốt, mặc cho sự ngỡ ngàng của những vị khách quý và sự lo lắng của quản gia Lâm đang đứng ở phía sau. Khi mọi người đã rời đi hết, anh đi đến trước vệt trà vừa được lau sạch, nơi vẫn còn vương lại hơi ấm mờ nhạt từ đôi bàn tay của Hạ Miên, và cảm thấy một sự trống rỗng tột cùng bao trùm lấy tâm hồn. Anh tự hỏi liệu sự trả thù này có thực sự mang lại cho anh sự thanh thản như anh vẫn tưởng, hay nó chỉ càng khiến anh lún sâu hơn vào vũng lầy của sự cô độc và dằn vặt. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình, đôi bàn tay tài hoa đã vẽ nên những kiệt tác cho nhân gian, nhưng lại vừa mới thực hiện một hành động hèn hạ nhất đối với người con gái đã từng là nguồn cảm hứng duy nhất cho cuộc đời nghệ thuật của mình.

Chiều muộn, tuyết vẫn rơi không ngừng nghỉ, biến Bắc Kinh thành một nghĩa địa trắng xóa bao phủ lấy những mảnh đời vụn vỡ đang loay hoay tìm lối thoát cho chính mình. Hạ Miên lầm lũi đi bộ về phía ga tàu điện ngầm, cô không còn cảm thấy cái lạnh của tuyết rơi trên da thịt, vì cái lạnh trong lòng cô hiện giờ đã đóng băng mọi cảm giác về thể xác. Cô biết rằng từ mai cô sẽ không thể quay lại trung tâm triển lãm này nữa, nhưng cô cũng không biết mình sẽ phải đi đâu và làm gì để có thể tồn tại qua những ngày đông khắc nghiệt sắp tới. Ở một phía khác của thành phố, Lam Phong ngồi trong xe Rolls-Royce sang trọng, nhìn qua cửa sổ thấy hình bóng những người lao động nghèo khổ đang hối hả trở về nhà, và anh chợt nhận ra mình và cô thực chất đều là những kẻ thua cuộc trong trò chơi của số phận. Họ đã từng có tất cả khi trong tay không có gì ngoài tình yêu, và giờ đây họ không còn gì cả khi trong tay đã có quá nhiều những thứ xa xỉ nhưng vô hồn, giữa một mùa đông mà nắng năm ấy chắc chắn không bao giờ sưởi ấm được nữa.