Trận bão tuyết đêm qua đã để lại trên những con phố Bắc Kinh một lớp băng mỏng trơn trượt, khiến dòng người đi lại vốn đã vội vã nay càng trở nên dè dặt và thận trọng hơn. Diệp Hạ Miên ngồi trong căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông, hơi lạnh từ những khe cửa hở len lỏi vào tận xương tủy, làm cho đôi bàn tay vốn đã sưng tấy vì hóa chất của cô càng thêm tê dại. Trên bàn là mẩu bánh mì khô khốc và một tờ đơn xin nghỉ việc đã được viết sẵn, đôi mắt cô thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định, nơi những ký ức về buổi chiều nhục nhã hôm qua vẫn còn hiện rõ mồn một như một cuốn phim quay chậm. Cô biết mình không thể quay lại trung tâm triển lãm đó nữa, bởi mỗi mét vuông gạch đá nơi ấy đều vương vãi những mảnh vụn tự trọng mà cô đã đánh rơi dưới chân Trịnh Lam Phong. Sự trốn chạy từng là bản năng sinh tồn duy nhất của cô suốt tám năm qua, nhưng giờ đây, giữa lòng thủ đô rộng lớn và tàn nhẫn này, cô bỗng nhận ra mình chẳng còn nơi nào để đi, chẳng còn một bến đỗ nào đủ bình yên để che giấu một linh hồn đã rách nát.
Trong khi đó, tại dinh thự họ Trịnh, Lam Phong đứng trước ban công nhìn ra khu vườn phủ đầy tuyết trắng, đôi mắt anh dưới lớp kính râm vẫn tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng nhưng bên trong lại là một cơn sóng ngầm dữ dội. Quản gia Lâm bước vào, đặt lên bàn một tập tài liệu mỏng – đó là kết quả điều tra sơ bộ về cuộc sống của Hạ Miên trong những năm qua, từ những xưởng may bụi bặm ở Ôn Châu cho đến cái chết lặng lẽ của cha cô trong một bệnh viện tuyến huyện. Lam Phong lật từng trang giấy, đôi ngón tay thon dài của anh hơi khựng lại khi đọc đến những dòng chữ mô tả về mức lương ít ỏi và những khoản nợ y tế khổng lồ mà cô đã phải gánh vác. Một sự thật mỉa mai bày ra trước mắt: số tiền mà bà nội anh từng dùng để mua đứt tình yêu của cô, thực chất chỉ đủ để đổi lấy vài năm lay lắt cho một người đàn ông bệnh tật, rồi cuối cùng vẫn để lại cho cô một cuộc đời tăm tối. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh tràn ngập lồng ngực, không phải vì thời tiết, mà vì anh nhận ra sự trả thù bấy lâu nay của mình dường như đã đặt nhầm chỗ vào một người đã bị số phận trừng phạt quá đủ.
Sự kiêu ngạo của một họa sĩ thiên tài không cho phép Lam Phong thừa nhận rằng mình đang hối hận, anh tự trấn an bản thân rằng tất cả những khổ đau mà cô gánh chịu đều là do cô tự chuốc lấy khi chọn tiền bạc thay vì anh. Tuy nhiên, hình ảnh Hạ Miên quỳ dưới chân mình lau vệt trà nóng, đôi mắt u uất không một lời oán trách, cứ bám lấy tâm trí anh như một bóng ma không thể xua đuổi. Anh vứt tập tài liệu vào lò sưởi, nhìn những dòng chữ về cuộc đời cô bị ngọn lửa liếm lấy rồi hóa thành tro bụi đen kịt, nhưng nỗi day dứt trong lòng lại không thể tan biến theo làn khói. Anh ra lệnh cho tài xế chuẩn bị xe, anh muốn đến nơi cô đang sống, không phải để bù đắp, mà để tận mắt chứng kiến cái "vực thẳm" mà cô đang trú ngụ để thỏa mãn lòng hiếu kỳ tàn nhẫn của mình. Lam Phong không nhận ra rằng, mỗi bước anh tiến về phía cô lúc này, thực chất là anh đang tự tay xé toạc lớp vỏ bọc lạnh lùng mà mình đã dày công xây dựng suốt gần một thập kỷ qua.
Hạ Miên bước ra khỏi phòng trọ với chiếc áo khoác cũ đã sờn vai, cô định bụng sẽ đi nộp đơn xin việc ở một khu chợ đầu mối phía Nam, nơi người ta không đòi hỏi bằng cấp hay quá khứ, chỉ cần sức lao động chân tay rẻ mạt. Khi cô vừa ra đến đầu ngõ, chiếc xe Rolls-Royce đen bóng sang trọng của Lam Phong đã đỗ sẵn ở đó, nổi bật giữa khu phố ổ chuột nghèo nàn như một sinh vật lạ từ hành tinh khác lạc vào. Cánh cửa xe mở ra, Lam Phong bước xuống với vẻ ngoài vương giả quen thuộc, nhưng lần này anh không đeo kính râm, để lộ đôi mắt sâu thẳm đang nhìn cô bằng một sự phức tạp khó gọi tên. Hạ Miên đứng sững lại, hơi thở của cô đông cứng giữa không trung, cô cảm thấy như tất cả những nỗ lực che giấu sự nghèo khổ của mình bấy lâu nay đều trở nên vô nghĩa trước cái nhìn soi mói của người đàn ông này. Cô không chạy trốn nữa, vì cô biết mình đã mệt rồi, cái mệt mỏi của một kẻ đã đi đến tận cùng của sự chịu đựng và không còn gì để mất thêm nữa.
"Đây là cách cô tiêu xài số tiền của Trịnh gia sao? Sống trong một xó xỉnh mà ngay cả ánh nắng cũng không thèm ghé qua?" – Lam Phong cất tiếng, giọng nói của anh mang theo sự mỉa mai cay nghiệt nhưng nếu nghe kỹ, người ta sẽ thấy nó chứa đựng một sự run rẩy vô hình. Anh bước lại gần cô, nhìn vào gương mặt xanh xao và đôi môi tái nhợt vì lạnh của Hạ Miên, lòng hận thù trong anh bỗng chốc bị thay thế bởi một cảm giác đau đớn đến nghẹt thở. Hạ Miên không trả lời, cô chỉ khẽ mỉm cười một nụ cười nhạt nhẽo như khói, một nụ cười chứa đựng sự buông xuôi và khinh bạc đối với chính cuộc đời mình. Cô nhìn thẳng vào anh, lần đầu tiên sau tám năm, cô không còn cúi đầu, giọng nói cô khàn đặc vang lên giữa phố nhỏ: "Số tiền đó, tôi đã dùng để mua lấy vài hơi thở cho cha tôi. Nếu họa sĩ Trịnh cảm thấy không đáng, tôi có thể dùng cả đời này để trả nợ cho anh, chỉ xin anh đừng xuất hiện trước mặt tôi thêm một lần nào nữa."
Câu trả lời của Hạ Miên như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Lam Phong, khiến anh chết lặng giữa cơn gió mùa đông đang gào thét qua những khe nhà. Anh chưa kịp phản ứng gì thì cô đã lướt qua anh, bước đi một cách dứt khoát về phía trạm xe buýt, để lại anh đứng độc thoại giữa khu phố nghèo nàn đầy mùi ẩm mốc. Lam Phong nhìn theo bóng lưng gầy yếu của cô đang dần khuất sau màn tuyết rơi dày, anh cảm thấy mình vừa thắng trong một cuộc trả thù nhưng lại thua thảm hại trong một cuộc chiến nhân tính. Anh trở vào xe, yêu cầu tài xế lái đi thật nhanh, nhưng mùi hương hoa linh lan thoang thoảng từ người cô lúc nãy dường như đã bám chặt vào ghế da, vào không khí, và vào cả từng hơi thở của anh. Đêm đó, Bắc Kinh lại tiếp tục chìm trong tuyết, và trong căn phòng khách sạn xa hoa, người họa sĩ mù màu lần đầu tiên cầm cọ vẽ một bức tranh có màu sắc, nhưng tất cả những gì anh vẽ được chỉ là một màu đỏ thẫm của máu và sự hối hận muộn màng.