MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNGChương 12: NHỮNG MẢNH VỠ TRONG ĐÊM VÀ SỰ ĐỔI THAY CỦA QUÂN CỜ

NẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNG

Chương 12: NHỮNG MẢNH VỠ TRONG ĐÊM VÀ SỰ ĐỔI THAY CỦA QUÂN CỜ

1,218 từ · ~7 phút đọc

Tin tức về việc Trịnh Lam Phong, họa sĩ thiên tài vừa trở về từ Pháp, bất ngờ xuất hiện tại một khu lao động nghèo đã bị giới săn tin bắt gặp và lan truyền với tốc độ chóng mặt trên các trang mạng xã hội. Dù hình ảnh không rõ nét nhưng sự tương phản giữa chiếc xe sang và bối cảnh lụp xụp đã tạo nên một làn sóng bàn tán xôn xao về đời tư bí ẩn của "Họa sĩ bóng đêm". Tại dinh thự Trịnh gia, Trịnh lão phu nhân đập mạnh tay xuống bàn trà khi nhìn thấy những tiêu đề giật gân trên báo, bà hiểu rằng đứa cháu trai của mình đang đi lệch khỏi quỹ đạo mà bà đã dày công sắp đặt. Bà không ngờ rằng sau tám năm, cái bóng của cô gái nghèo Thanh Đảo vẫn còn đủ sức lay động tâm trí của Lam Phong, khiến anh hành động thiếu kiềm chế như một gã trai mới lớn. Ngay lập tức, bà ra lệnh cho quản gia Lâm phải có biện pháp mạnh tay hơn để tách biệt hai con người này, không được để một "hạt bụi" làm vấy bẩn danh tiếng mà gia tộc đã dày công xây dựng bấy lâu.

Trong khi đó, Hạ Miên sau khi xin được một công việc bốc xếp tạm thời tại khu chợ đầu mối, cô trở về phòng trọ với toàn thân đau nhức và đôi vai như muốn rời ra vì sức nặng của những thùng hàng. Cô không hề hay biết về những ồn ào trên báo chí, cũng không quan tâm đến việc thế giới ngoài kia đang nhìn nhận mình như thế nào, điều duy nhất cô muốn lúc này là một giấc ngủ không mộng mị. Thế nhưng, khi vừa chạm tay vào nắm cửa, cô phát hiện ra căn phòng của mình đã bị lục soát tung tóe, quần áo và những kỷ vật ít ỏi bị ném vung vãi trên sàn nhà ẩm ướt. Một người đàn ông lạ mặt đứng trong góc tối, trên tay cầm bức ảnh duy nhất của cô và Lam Phong chụp tại Thanh Đảo năm nào, rồi lạnh lùng xé nát nó trước mặt cô. Hắn để lại một lời cảnh cáo ngắn gọn rằng nếu cô còn xuất hiện ở Bắc Kinh và làm phiền đến thiếu gia họ Trịnh, những gì cô nhận được sẽ không chỉ là sự xáo trộn này mà là một kết cục thảm khốc hơn nhiều.

Sự đe dọa trắng trợn ấy không làm Hạ Miên sợ hãi, trái lại, nó khơi dậy trong cô một sự phẫn uất tột độ đối với sự tàn nhẫn của những kẻ giàu có luôn coi mạng người như cỏ rác. Cô lặng lẽ nhặt từng mảnh vụn của bức ảnh, những mảnh giấy nhỏ mang theo nụ cười của người thiếu niên năm mười bảy tuổi nay đã vĩnh viễn không thể hàn gắn lại được nữa. Hạ Miên cười trong nước mắt, cô tự hỏi tại sao mình đã từ bỏ tất cả, đã chấp nhận sống như một con sâu cái kiến dưới đáy xã hội mà họ vẫn không chịu buông tha cho cô. Cô không còn khóc lóc hay van xin nữa, đôi mắt cô hiện lên một sự kiên định lạnh lùng khi cô quyết định sẽ không trốn chạy thêm một lần nào nữa. Nếu họ muốn dồn cô vào đường cùng, cô sẽ đứng lại đó để xem cái "đường cùng" ấy thực sự trông như thế nào, dù có phải đánh đổi bằng chút hơi tàn cuối cùng của mình.

Về phía Lam Phong, sau khi biết chuyện bà nội cho người đến đe dọa Hạ Miên, anh đã có một cuộc tranh cãi nảy lửa với bà ngay tại phòng khách của Trịnh gia. Anh tuyên bố rằng cuộc đời anh, sự nghiệp của anh và cả nỗi hận của anh đều thuộc về chính anh, không ai có quyền can thiệp hay thay anh đưa ra quyết định trả thù theo cách hèn hạ như vậy. Bà nội Lam Phong nhìn cháu trai mình với ánh mắt đầy thất vọng, bà bảo anh rằng anh vẫn còn quá yếu mềm và sự thật về sự phản bội của Hạ Miên là điều không thể thay đổi. Lam Phong không tranh cãi thêm, anh quay lưng rời khỏi dinh thự, lòng tràn đầy một sự trống rỗng lạ kỳ khi nhận ra mình đang bị kẹt giữa hai thế lực: một bên là gia tộc quyền thế đầy áp đặt, và một bên là người con gái mà anh vừa hận vừa không thể buông bỏ. Anh lái xe điên cuồng trong đêm tối, giữa những con phố Bắc Kinh lên đèn lộng lẫy, cảm thấy mình như một con chim ưng bị gãy cánh đang cố lao vào cơn bão tuyết để tìm kiếm sự cứu rỗi.

Lam Phong dừng xe trước cửa phòng trọ của Hạ Miên, anh thấy cô đang ngồi bệt ngoài hành lang, đôi tay run rẩy cố dán lại những mảnh vụn của bức ảnh dưới ánh đèn vàng vọt của khu phố. Chứng kiến cảnh tượng đó, mọi sự kiêu ngạo và thù hận trong anh bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại một nỗi xót thương trào dâng khiến anh không thể kiềm lòng. Anh bước tới, quỳ xuống bên cạnh cô, đôi bàn tay họa sĩ từng vẽ nên những tác phẩm triệu đô nay lại run rẩy chạm vào những mảnh giấy vụn trên tay cô. Hạ Miên ngước lên nhìn anh, đôi mắt cô không còn sự sợ hãi hay cầu khẩn, chỉ còn lại một sự trống rỗng sâu hoắm khiến Lam Phong cảm thấy sợ hãi hơn bất cứ điều gì. Cô khẽ nói, giọng nói nhỏ như hơi thở: "Anh đã hài lòng chưa? Bức ảnh cuối cùng cũng mất rồi, tình cảm cuối cùng cũng nát rồi, Trịnh Lam Phong, anh thắng rồi đó."

Đêm đó, giữa khu phố nghèo nàn và rách nát, hai con người từng yêu nhau sâu đậm năm mười bảy tuổi nay lại ngồi cạnh nhau như hai kẻ lạ mặt mang theo những vết sẹo không bao giờ lành. Tuyết vẫn rơi, nắng của mùa hạ Thanh Đảo năm xưa đã thực sự trở thành một huyền thoại xa vời, để lại một thực tại chỉ có hơi lạnh và những mảnh vỡ của lòng tin. Lam Phong cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của Hạ Miên, anh không nói lời xin lỗi, vì anh biết lời xin lỗi lúc này là thứ rẻ rúng nhất thế gian. Anh chỉ thầm hứa với lòng mình rằng, nếu nắng năm ấy không sưởi ấm được mùa đông, thì anh sẽ dùng chính bóng tối của mình để bao bọc lấy cô, bảo vệ cô khỏi những cơn bão mà chính anh và gia đình anh đã tạo ra. Một cuộc chơi mới bắt đầu, nơi quân cờ không còn là những kẻ bị động, và sự thật về mười vạn tệ năm xưa đang dần bước ra khỏi bóng tối để thách thức sự kiên nhẫn của cả hai linh hồn vụn vỡ.