MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNGChương 13: BẢN GIAO KÈO CỦA QUỶ DỮ VÀ NƯỚC MẮT TRONG MƯA

NẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNG

Chương 13: BẢN GIAO KÈO CỦA QUỶ DỮ VÀ NƯỚC MẮT TRONG MƯA

1,224 từ · ~7 phút đọc

Những ngày cuối cùng ở Thanh Đảo trước khi Lam Phong lên đường về Bắc Kinh phẫu thuật là chuỗi ngày tăm tối nhất nhưng cũng mang theo những hy vọng rực rỡ nhất. Trong căn phòng bệnh tạm thời tại thị trấn, Lam Phong nằm đó với đôi mắt được che kín bởi lớp băng trắng xóa, tay anh luôn tìm kiếm bàn tay của Hạ Miên như tìm kiếm một điểm tựa duy nhất giữa đại dương mù mịt. Anh không hề hay biết rằng, ngay bên ngoài cánh cửa phòng bệnh, một cuộc ngã giá tàn nhẫn đang diễn ra, nơi tương lai của anh được đặt lên bàn cân cùng với mạng sống của một người cha già nghèo khổ. Trịnh lão phu nhân đứng đó, dáng vẻ quyền quý của bà hoàn toàn lạc lõng giữa hành lang bệnh viện ẩm thấp, ánh mắt bà nhìn Hạ Miên đầy sự khinh miệt và sắc lạnh như một lưỡi dao vừa rút ra khỏi bao. Bà đưa ra một xấp nhân dân tệ dày cộp, buộc bằng dây thun sơ sài nhưng sức nặng của nó đủ để đè bẹp mọi mộng tưởng của một cô gái mười bảy tuổi đang tuổi ăn tuổi học.

Bà nội Lam Phong không dùng những lời lẽ đe dọa thô thiển, bà chỉ nhẹ nhàng phân tích về cái gọi là "tương lai" và "môn đăng hộ đối", về việc đôi mắt của cháu trai bà cần những chuyên gia hàng đầu tại Pháp mà chỉ có tiền bạc của họ Trịnh mới mời được. Bà bảo Hạ Miên rằng nếu cô thực sự yêu anh, hãy để anh đi, và hãy để anh đi trong sự căm ghét tột cùng để anh không còn vương vấn gì mà tập trung vào việc phục hồi để trở thành một thiên tài. Hạ Miên nhìn xấp tiền trên bàn, rồi nhìn qua khe cửa thấy Lam Phong đang lần mò tìm chiếc bình nước trên bàn bạc, trái tim cô thắt lại đau đớn như bị ai đó bóp nghẹt. Cô hiểu rằng, nếu cô chọn tình yêu, cô sẽ có một người yêu mù lòa và một người cha chết dần chết mòn vì không có tiền chữa trị; nhưng nếu cô chọn tiền, Lam Phong sẽ có đôi mắt sáng và một sự nghiệp lẫy lừng. Sự hy sinh này không có vinh quang, nó chỉ có sự nhục nhã và tiếng xấu muôn đời mà cô phải tự mình gánh vác để đổi lấy ánh sáng cho người mình yêu.

Hạ Miên cầm lấy xấp tiền, cảm giác nó nặng trĩu và lạnh lẽo như một khối băng vĩnh cửu, cô không nhìn vào mắt Trịnh lão phu nhân mà chỉ lẳng lặng gật đầu, chấp nhận đóng vai kẻ phản diện trong vở kịch cuộc đời của chính mình. Cô bước vào phòng bệnh, nơi Lam Phong vừa nghe tiếng động đã lập tức mỉm cười, một nụ cười ấm áp và tin cậy khiến lòng cô càng thêm nát tan từng mảnh. Anh nắm lấy tay cô, hào hứng kể về việc anh đã mơ thấy họ cùng nhau đứng trước tháp Eiffel, nơi anh sẽ vẽ cô giữa hàng ngàn đóa hoa hồng rực rỡ nhất của Paris. Hạ Miên không đáp lại, cô đứng lặng người trong bóng tối của căn phòng, cảm nhận mùi hương muối biển từ cơ thể anh lần cuối trước khi tự tay đẩy anh vào vực thẳm của hận thù. Cô biết rằng, kể từ giây phút này, cô không còn tư cách để được anh yêu thương, không còn tư cách để được hát cho anh nghe thêm một lần nào nữa trong đời.

Cơn mưa ngoài trời bắt đầu nặng hạt, sấm chớp rạch ngang bầu trời Thanh Đảo như một điềm báo cho sự tan vỡ không thể cứu vãn của một mối tình đầu thanh thuần. Hạ Miên hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh giọng nói của mình sao cho thật lạnh lùng, thật tham lam và thật xa lạ, một giọng nói mà ngay cả chính cô cũng cảm thấy ghê tởm. Cô bắt đầu nói về những khó khăn của cuộc sống nghèo hèn, về việc cô đã mệt mỏi với những lời hứa hão huyền của một thiếu gia mù lòa không biết ngày mai sẽ ra sao. Lam Phong khựng lại, nụ cười trên môi anh cứng đờ, đôi tay đang nắm lấy tay cô dần dần lỏng ra khi nghe những lời cay nghiệt thốt ra từ miệng người con gái mà anh coi là mạng sống. Anh lắc đầu không tin, anh cho rằng cô đang đùa, hoặc cô đang gặp áp lực gì đó từ gia đình anh, nhưng Hạ Miên đã không cho anh cơ hội để hy vọng thêm bất kỳ điều gì.

Cô tiến lại gần giường bệnh, lấy xấp tiền từ trong túi ra và ném thẳng vào người anh, những tờ tiền giấy rơi lả tả trên lớp băng gạc trắng muốt và trên khuôn mặt đang bàng hoàng của Lam Phong. "Trịnh Lam Phong, anh nhìn xem, đây mới là thứ tôi cần! Gia đình anh đã trả giá rất cao để tôi rời xa anh, và tôi thấy cái giá này xứng đáng hơn nhiều so với việc phải ở bên cạnh một kẻ tàn phế như anh." Giọng cô cao vút, mang theo sự khinh miệt được diễn kịch một cách hoàn hảo, dù bên trong cô đang gào thét vì đau đớn. Lam Phong run rẩy chạm vào những tờ tiền, anh không nhìn thấy gì, nhưng cảm giác những tờ giấy lạnh lẽo chạm vào da thịt khiến anh thấy mình như đang bị sỉ nhục bởi người mà anh tin tưởng nhất. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng mưa đập vào cửa sổ và tiếng thở dốc của hai con người đang đứng ở hai đầu chiến tuyến của lòng tin bị phản bội.

Đêm đó, Lam Phong bị đưa lên xe cứu thương để ra sân bay quốc tế, anh đi trong bóng tối của đôi mắt và bóng tối của tâm hồn, với xấp tiền dơ bẩn vẫn còn ám ảnh trong tâm trí. Hạ Miên đứng dưới cơn mưa tầm tã bên lề đường, nhìn theo ánh đèn hậu của chiếc xe khuất dần sau màn mưa trắng xóa, cô đổ gục xuống bùn đất và bật khóc nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Cô đã thắng trong việc cứu lấy cha mình, đã thắng trong việc đưa anh về với thế giới ánh sáng, nhưng cô đã thua toàn bộ cuộc đời mình kể từ giây phút đó. Nắng của mùa hè Thanh Đảo năm ấy đã thực sự tắt lịm, nhường chỗ cho một mùa đông kéo dài tám năm đằng đẵng, nơi một người mang theo hận thù sang Pháp và một người mang theo vết thương lòng ở lại với những tủi nhục không tên. Đây chính là nút thắt chia ly tàn nhẫn nhất, một sự đứt gãy mà ngay cả thời gian cũng không thể nào hàn gắn được, biến hai người yêu nhau thành hai kẻ thù không đội trời chung trong tương lai.