MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNGChương 14: BÓNG TỐI Ở PARIS VÀ LỜI THỀ TRONG CÂM LẶNG

NẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNG

Chương 14: BÓNG TỐI Ở PARIS VÀ LỜI THỀ TRONG CÂM LẶNG

1,312 từ · ~7 phút đọc

Chuyến bay dài từ Bắc Kinh sang Paris đối với Trịnh Lam Phong giống như một cuộc hành trình đi vào cõi chết, nơi mỗi dặm bay là một dặm anh rời xa thực tại ấm áp để bước vào một thế giới lạnh lẽo chỉ có sự thù hận. Anh nằm trên khoang hạng nhất, đôi mắt vẫn bị băng kín nhưng tâm trí anh lại hiện lên rõ mồn một hình ảnh xấp tiền bay lả tả và giọng nói sắc lẹm của Hạ Miên cứ lặp đi lặp lại như một bản nhạc ma quái. Quản gia Lâm ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa cho anh một chút nước, nhưng anh đều khước từ bằng một sự im lặng đáng sợ, một sự im lặng chứa đựng một sức mạnh bùng nổ của một núi lửa đang chờ ngày phun trào. Lam Phong không khóc, vì nước mắt của anh dường như đã cạn khô kể từ khoảnh khắc anh chạm vào những tờ tiền đó, thay vào đó là một ý chí sinh tồn mãnh liệt được nuôi dưỡng bằng lòng căm phẫn tột cùng. Anh thề với chính mình rằng anh sẽ phải sáng mắt lại, sẽ phải trở nên quyền lực hơn bất kỳ ai, để một ngày nào đó anh có thể đứng trước mặt cô và đòi lại tất cả những gì anh đã mất.

Khi đặt chân đến Paris, thành phố hoa lệ hiện lên trong tâm tưởng của anh qua những lời mô tả của người dẫn đường là một nơi đầy màu sắc, nhưng với Lam Phong, Paris chỉ là một cái hầm tối om mang mùi vị của thuốc sát trùng và sự cô độc. Anh được đưa vào một bệnh viện tư nhân chuyên biệt về nhãn khoa, nơi có những bác sĩ hàng đầu đang chờ đợi để thực hiện các cuộc phẫu thuật vi mô phức tạp nhất nhằm cứu vãn thị lực cho anh. Mỗi ngày, anh phải trải qua những đợt tiêm thuốc đau đớn vào hốc mắt, những buổi vật lý trị liệu mệt mỏi, nhưng anh chưa bao giờ kêu ca dù chỉ một lời, khiến các y tá ở đây đều nể sợ vẻ lạnh lùng của chàng trai trẻ phương Đông. Anh dùng nỗi đau thể xác để lấn át đi nỗi đau tinh thần, dùng hình bóng của Hạ Miên như một mục tiêu để anh không được phép gục ngã trước những cơn đau hành hạ đêm ngày. Trong bóng tối, anh bắt đầu vẽ bằng trí tưởng tượng, anh vẽ ra một thế giới đen trắng nơi sự phản bội là màu sắc chủ đạo, và niềm tin chỉ là một thứ xa xỉ phẩm rẻ tiền.

Bà nội của Lam Phong thỉnh thoảng lại gọi điện sang, hỏi thăm tình hình sức khỏe và không quên nhắc nhở anh về vị thế của gia tộc họ Trịnh, về việc anh phải nhanh chóng hồi phục để không làm mất đi uy tín của dòng họ. Bà tuyệt nhiên không nhắc đến Thanh Đảo, không nhắc đến cái tên Diệp Hạ Miên, như thể bà đã hoàn toàn xóa sổ quãng thời gian đó ra khỏi lịch sử đời anh. Lam Phong lắng nghe bằng một thái độ hờ hững, anh hiểu rõ bà nội là người đứng sau mọi chuyện, nhưng anh lại chọn cách hận Hạ Miên nhiều hơn, vì chính cô là người đã cầm lấy tiền và trực tiếp đâm vào trái tim anh. Sự thật đối với anh lúc này chỉ là những gì anh đã cảm nhận được qua xúc giác và thính giác trong căn phòng bệnh ngày hôm đó, và không có bất kỳ lời giải thích nào có thể thay đổi được thực tại ấy. Anh trở nên độc đoán và khó chiều, anh đuổi tất cả những ai cố gắng tiếp cận để làm bạn, chỉ giữ lại quản gia Lâm như một sợi dây liên kết duy nhất với thế giới thực tại.

Ở Paris, Lam Phong bắt đầu học cách vẽ lại từ đầu bằng những kỹ thuật cảm nhận không gian mà không cần đôi mắt, anh dùng những ngón tay chạm vào mặt vải để cảm nhận độ nhám, cảm nhận hướng đi của những nét cọ. Những bức tranh đầu tiên của anh tại Pháp đều mang một vẻ kỳ quái, đầy những nét gạch xóa và những mảng tối sâu thẳm, phản ánh đúng tâm trạng u uất của một kẻ đang bị giam cầm trong bóng tối hận thù. Người thầy dạy vẽ cho anh, một họa sĩ người Pháp danh tiếng, đã nhận xét rằng tranh của anh mang một "linh hồn bị quỷ dữ chiếm hữu", một thứ nghệ thuật mang đầy tính phá hủy nhưng lại có sức hút mãnh liệt đến kỳ lạ. Lam Phong không quan tâm đến những lời nhận xét đó, anh chỉ quan tâm đến việc làm sao để mỗi nét vẽ của mình có thể truyền tải được hết nỗi nhục nhã mà anh đã phải gánh chịu. Anh muốn cả thế giới này phải nhìn thấy nỗi đau của mình, muốn Hạ Miên dù ở bất cứ đâu cũng phải cảm nhận được hơi thở của sự trả thù đang đến gần qua những tác phẩm của anh.

Đêm Noel tại Paris, tuyết rơi trắng xóa phủ đầy những con phố cổ kính, tiếng chuông nhà thờ vang vọng khắp nơi mang theo thông điệp về sự an lành và cứu rỗi, nhưng trong phòng bệnh của Lam Phong chỉ có sự im lặng chết chóc. Anh ngồi bên cửa sổ, dù không nhìn thấy tuyết nhưng anh cảm nhận được cái lạnh tê tái đang luồn qua khe cửa, giống hệt cái lạnh của ngày anh rời bỏ Thanh Đảo trong mưa bão. Anh đưa tay chạm vào lớp băng gạc trên mắt, tự hỏi không biết giờ này Hạ Miên đang làm gì với số tiền đó, liệu cô có đang vui vẻ bên một người đàn ông giàu có nào khác hay đang sung sướng trong sự giàu sang đánh đổi bằng danh dự. Ý nghĩ đó khiến anh phát điên, anh cầm lấy khay màu vẽ bên cạnh và ném mạnh vào bức tường trắng, tiếng đổ vỡ khô khốc vang lên giữa đêm khuya như một lời thề nguyền đầy bi tráng. Anh sẽ không bao giờ tha thứ, không bao giờ quên đi khuôn mặt của kẻ đã nhẫn tâm dẫm đạp lên tình yêu duy nhất của đời anh để đổi lấy những thứ vật chất phù phiếm.

Lam Phong được bác sĩ tháo băng gạc lần đầu tiên sau chuỗi ngày phẫu thuật kéo dài, ánh sáng yếu ớt của phòng bệnh tràn vào mắt khiến anh đau đớn đến nghẹt thở. Anh nheo mắt lại, cố gắng định hình thế giới xung quanh, và thứ đầu tiên anh nhìn thấy không phải là màu sắc rực rỡ của Paris, mà là một thế giới chỉ có hai màu đen và trắng. Sự mù màu tâm lý đã bắt đầu hình thành, như một cách để tâm hồn anh tự đóng cửa với những gì tươi đẹp, chỉ để lại những sắc độ u ám phù hợp với lòng hận thù đang rực cháy. Anh nhìn vào gương, thấy một người đàn ông lạ lẫm với đôi mắt sắc lạnh và gương mặt vô cảm, anh biết rằng Trịnh Lam Phong của ngày xưa đã chết, và một "Họa sĩ bóng đêm" đã thực sự được sinh ra từ tro tàn của tình đầu. Chuyến hành trình trả thù của anh chính thức bắt đầu từ đây, trong sự chứng kiến của tháp Eiffel lạnh lẽo và những dòng lệ đã hóa thành đá tảng trong tim.